• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

SOH: “Bất trung” trong Đảng là nỗi lo lắng lớn nhất của ông Tập Cận Bình

Trong một bài phát biểu mừng năm mới Mậu Tuất, ông Tập Cận Bình đã cho thấy nỗi lo lắng lớn nhất của ông chính là vấn đề “bất trung” trong hệ thống Đảng Cộng sản Trung Quốc, theo Đài phát thanh SOH (Hoa Kỳ).
.
(Ảnh: kremlin.ru)

Ngày 15/2, truyền thông Trung Quốc đưa tin, ngày 14/2, ông Tập Cận Bình phát biểu tại lễ chúc mừng năm mới 2018. Ông Lý Khắc Cường, Trương Đức Giang, Du Chính Thanh và Trương Cao Lệ đều có mặt. Những vị như Lý Nguyên Triều, Trương Xuân Hiền, Lưu Kỳ Bảo gần đây có nhiều tin đồn phụ diện cũng đều tham dự. Ngoài ra, ông Phạm Trường Long, Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương, người có tin đồn bị điều tra trong thời gian qua cũng lộ diện.

Theo thông tin từ truyền thông Đại Lục, bài phát biểu của ông Tập Cận Bình trong lễ chúc mừng năm mới có đoạn khen “chó là bạn trung thành của con người, là tượng trưng cho trung nghĩa và bình yên”, ông lấy kim khuyển, ngọc khuyển, thụy khuyển, nghĩa khuyển để hình dung về Tiếp tục đọc

Advertisements

Chiếc bình sứ cổ

Nguyễn Ngọc Bích
.
Chiếc bình sứ cổ
.
Một ông chủ nhà được bố mẹ để lại một chiếc bình sứ cổ, men có nhiều mã, làm từ đời nhà Minh ở thế kỷ 15. Sắp sửa Tết, lúc sáng ông đem ra rửa, rồi phơi nắng nó trên một cái bàn ở ngoài hè gần cửa ra vào. Xế trưa một thanh niên đến giao chậu mai mà ông đặt mua hôm qua. Không biết cậu ta khiêng chậu hoa thế nào mà chạm vào cái bình cổ làm nó rơi xuống hè.
Nghe tiếng xoẻng của đồ sứ bị vỡ, ông chủ nhà chạy ra. Cái bình đã vỡ thành nhiều mảnh! Chậu mai đã được đưa vào trong nhà. Chàng thanh niên mồ hôi nhễ nhại, mặt xanh như tàu lá, co ro sợ hãi. Ông chủ nhà sẽ làm gì với chàng thanh niên kia? Đó là thái độ ứng xử của ông ta với người khác. Hiền hòa hay dữ dằn? Và nó sẽ khác nhau, tùy thuộc vào việc ông chủ đã được giáo dục và sinh sống như thế nào? Tiếp tục đọc

Từ nghĩa trang liệt sĩ  biến thành nghĩa trang cán bộ cấp cao

.
Lại Nguyên Ân
27.07 – 2017

Trong ngày 27/7 hàng năm, gia đình tôi luôn luôn đến nghĩa trang Mai Dịch thắp hương trên phần mộ bố vợ tôi, một liệt sĩ thời KC 9 năm.

Năm ngoái lên đây thấy nghĩa trang đang cho ốp đá mới tất cả các phần mộ liệt sĩ, tiếc rằng tấm bia làm lại có khi khắc sai một vài dữ liệu tiểu sử liệt sỹ so với nguyên gốc.
Ví dụ bố vợ tôi được thông báo hy sinh ngày 7/12/1950 trong chiến dịch Sơn Tây, thì nay bia ghi ngày cụ hy sinh là 7/2/1950, — sớm 10 tháng, có khi lúc ấy chiến dịch kể trên còn chưa mở màn!
Chưa biết đề nghị với ai để yêu cầu sửa lại cho đúng?!

Nhân đây nói thêm, nghĩa trang Mai Dịch khi mới lập, là nghĩa trang liệt sỹ; về sau đã biến thành nghĩa trang cán bộ cấp cao, nên đã sửa tên lại thành Nghĩa trang Mai Dịch (bỏ chữ “liệt sỹ”).  Tiếp tục đọc

Nhân phẩm

.

Tôi gặp một phụ nữ quê Cà Mau trên chuyến bay từ Singapore về TP HCM vài tháng trước. Bốn mươi lăm tuổi, vẫn giữ được nét mặn mà, chị Hương nói thật chị làm nghề đưa một số chị em từ miền Tây sang đảo quốc làm nhân viên phục vụ quán bar.

Câu chuyện trên chuyến bay xoay quanh chủ đề phụ nữ bán “phấn son”. Chị nói việc bên đó thu nhập cao gấp vài chục lần ở Việt Nam nhưng đã làm nghề phục vụ kiêm mua vui cho đàn ông thì hợp pháp hay không đều cay đắng. Chị chìa điện thoại, cho tôi xem tấm hình chụp mặt tiền nhà hàng chị làm thuê ở khu đèn đỏ. Hai hàng cây bonsai hai bên lối vào này, tính ra tiền Việt giá 50 triệu đồng một cây. Nhưng tổng chi phí trả cho một cô gái trẻ phục vụ từ Việt Nam sang, làm việc bất kể trong 24 giờ chỉ hơn một nửa giá cây đó. Tiếp tục đọc

BÁO VĂN NGHỆ  LOAY HOAY TỰ CỨU MÌNH KHỎI CHẾT LÂM SÀNG

Phùng Hoài Ngọc

1. Lược qua đôi chút về lịch sử và địa vị báo Văn nghệ (Hội nhà văn)

Khai sinh từ 1948 với tên Tạp chí Văn nghệ, tập hợp hầu hết văn nghệ sĩ tên tuổi thời tiền chiến và một số mới gia nhập. Người mới nhất là Tố Hữu nhưng lại mau chóng trở thành thủ lĩnh không chính thức do trung ương uỷ nhiệm ngầm.

Năm 1946 Hội văn hóa cứu quốc tập hợp văn nghệ sĩ toàn quốc (chủ yếu hoạt động ở miền Bắc) với diễn đàn là Tạp chí Văn nghệ. Tháng 4/1957 Hội nhà văn Việt Nam tách ra khỏi Hội văn hoá cứu quốc, đổi tên là tờ báo Văn nghệ mang tên như hiện nay. Tuy nhiên do tờ báo này ra đời đầu tiên, nó nghiễm nhiên bao trùm sang các hội nghệ thuật khác lần lượt ra đời sau. Và ngay cả khi các Hội nghệ thuật khác (âm nhạc, mỹ thuật, sân khấu, điện ảnh) lần lượt ra đời và có báo riêng, báo Văn nghệ vẫn có khả năng bao quát tất cả vì đặc điểm ngôn ngữ phản ánh thuận lợi của nó, dù không lấy đúng tên là báo Văn học.

Do đặc điểm lịch sử và chức năng như trên, nên Văn nghệ là tờ báo từng có nhiều độc giả qua mọi thời kỳ, dù khi thăng hay trầm. Nhiều người còn nhớ những năm 1986 đến 1994 mọi tầng lớp độc giả Hà Nội chỉ mua và đọc báo Văn Nghệ, đè bẹp các tờ báo Nhân Dân, Quân Đội, Hà Nội mới… ế ẩm dài dài. Không ai quên vị tổng biên tập lúc ấy là nhà văn Nguyên Ngọc.

Công bằng mà nói, hơn nửa thế kỷ qua, báo Văn Nghệ, dù sao cũng giữ được thể diện kẻ sĩ hơn tất cả báo chí chính trị khác, Tiếp tục đọc

Sức sống Hà Nội

Martin Rama

Martin Rama – Kinh tế gia, Ngân hàng thế giới

“Nơi sống của văn hóa đọc”, một tờ báo gọi phố sách 19/12 của Hà Nội như thế, khi nó khai trương vào ngày Quốc tế Lao động năm ngoái.

Nhưng chỉ hơn nửa năm trôi qua, cũng tờ báo đó, lại cất lên lời ai điếu sớm cho phố sách. Họ bảo các gian hàng đang kêu cứu, rồi nêu ra khả năng phố sách Hà Nội sẽ chết.

Đúng là hàng nghìn người đã nô nức đến với phố sách Hà Nội khi nó mới ra đời. Nó được thiết kế theo mô hình đi trước đã rất thành công là đường sách Nguyễn Văn Bình ở TP HCM. Những băng ghế dài, hoa, cây cảnh và cửa hàng café, nó vẫy gọi 16 nhà xuất bản tới mở gian hàng. Nay, phố sách gần như vắng tanh. Điều gì đã dẫn đến một sự xoay chuyển đầy kịch tính? Tại sao phố sách 19/12 lại đang chết?  Tiếp tục đọc

Từ chối sách đoạt giải Nobel hay xu hướng “bỏ rơi những tác phẩm văn học khó đọc, khó bán”

Mới đây, 19 nhà xuất bản danh tiếng  trên thế giới đã từ chối làm mới lại cuốn sách nổi tiếng “The Palace” của nhà văn người Pháp Claude Simon. Sách do một người hâm mộ của cố nhà văn Claude Simon, là Serge Volle đã gửi 50 trang của cuốn tiểu thuyết The Palace cho 19 nhà xuất bản với mong mỏi tác phẩm này sẽ có diện mạo hiện đại mới. Tuy nhiên kết quả ông nhận được lại khiến nhiều độc giả không khỏi kinh ngạc: 12 nhà xuất bản từ chối thẳng thừng, trong khi 7 đơn vị chưa hề phản hồi lại.

Nhà văn Claude Simon là nhà văn lớn của nước Pháp, từng được trao giải Nobel Văn học vào năm 1985. Claude Simon được biết đến rộng rãi qua các tác phẩm như Le tricheur (Kẻ lừa đảo), La route de Flandres (Con đường xứ Flandres), Les Géorgiques (Đồng nội) hay L’acacia (Cây keo hoang)… Ông cũng là người đặt nền móng cho trào lưu Tiểu thuyết mới vào giữa những năm 1950. Những tác phẩm của ông hướng tới những mảnh đời vô nghĩa, không lối thoát, không ít những nhân vật hướng tới cái chết. Văn phong của ông được đánh giá có nhiều câu dài, khiến người đọc liên tưởng tới phong cách của tác giả bộ sách “Đi tìm thời gian đã mất” Marcel Proust. Tiếp tục đọc