• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Thần tài hiển linh rồi

Có một người đàn ông lang thang cơ nhỡ, vô gia cư tên là Trương Tam.

Đã chiều ba mươi Tết, thấy người ta đốt pháo, thắp hương nến, chuẩn bị cúng thần tài, “Mình chẳng có gì cả”, anh ta lúng búng, ngao ngán trong lòng.

Trời tối dần, nhà nhà đều đóng cửa. Chẳng có việc gì, Trương Tam đi dạo dọc con phố. Đi đến trước cửa hiệu thuốc, thấy có ánh sáng hắt ra, anh ta ghé mắt dòm qua khe cửa. Hơ! Bên trong nhà khói hương nghi ngút, ông chủ hiệu thuốc đang cúng thần tài, vừa dập đầu vừa lẩm bẩm khấn: “Xin thần tài gia gia hãy hiển linh, giáng họa cho nhiều người phát bệnh, phù hộ cho con kinh doanh tấn tới, phát tài phát phúc!”.

“Hừm, người này lòng thối, đến chó cũng chẳng thèm ăn; nói ra toàn lời thất đức!”, Trương Tam nén giận đi tiếp. Vừa vặn đến cửa hiệu bán áo quan. Ngó qua khe cửa, anh ta thấy bên trong người ta cũng cúng thần tài. Ông chủ hiệu bán áo quan đang quỳ dưới đất, khấn rằng: “Xin thần tài hãy hiển linh, sang năm mới cầu ngài hãy giáng họa nạn cho nhiều người chết, phù hộ cho con được áo quan bán ra, tiền thu vào như nước…”.

“Người này còn thất đức hơn cả ông chủ hiệu thuốc, nói ra toàn những lời bất nhân”, Trương Tam tức giận, không thèm đi dạo nữa, về thẳng ngôi miếu đổ nằm khểnh cho khỏe người. Đêm quá lạnh không ngủ được, càng nghĩ đến những chuyện vừa chứng kiến lúc chập tối càng thấy tức giận, Tiếp tục đọc

Advertisements

Hòn đá sù sì

Tản văn của Giả Bình Ao (Trung quốc)

Tôi thường tiếc cho hòn đá sù sì trước cửa nhà mình: Nó đen sì sì nằm sấp ở đó như con trâu, chẳng ai biết nó có từ bao giờ, chẳng ai để ý đến nó. Mỗi mùa gặt hái, phơi rơm rạ trước cổng, bà nội lại bảo: “Hòn đá vướng qua bao giờ mới vần nó đi được”.

Vậy là, bác tôi làm nhà muốn lấy đá xây tường, nhưng khổ một nỗi nó chẳng ra hình thù gì cả, không bằng phẳng, không góc cạnh, dùng búa đục thì tốn sức quá, chẳng bằng ra bãi sông gần đó thả sức chọn vác về còn tốt hơn chán vạn. Nhà xây xong, làm bậc hè, bác tôi cũng không chọn đến nó. Năm ấy, có bác thợ đá về làng, đục đẽo cho gia đình tôi chiếc cối đá. Bà nội bảo: “Lấy quách hòn đá này, khỏi phải vần từ xa”. Bác thợ đá ngắm nghía mãi, rồi lắc đầu, chê chất đá mịn quá không dùng được. Tiếp tục đọc

Cô gái nhảy và người ăn xin

Truyện rất ngắn của Vương Tú Phong (Trung Quốc)

Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp.

Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương.

Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :” Mỗi ngày trừ lúc đi ăn xin thì ông làm gì?”

Người ăn xin nói: “Trang điểm”.

“Trang điểm?” Cô gái kinh ngạc :”Đi ăn xin mà cũng cần trang điểm sao?” Tiếp tục đọc

CHUYỆN ĐÀN BÀ

Tản văn của Giả Bình Ao (Nhà văn đương đại Trung Quốc)

Xét theo lý tính, một người đàn bà đẹp hay xấu chẳng có ý nghĩa gì. Song thực tế, mỗi khi trông thấy một người đàn bà cụ thể, sống động, xinh đẹp, thì người đàn ông nào, kể cả người lý tính nhất cũng cảm thấy rung động. Trong từ điển thành ngữ, đàn bà được ví là hoa, là trăng. Giả Bảo Ngọc đã thốt lên: “Đàn bà làm bằng nước lã”(l). Có lẽ chúng ta phê phán nhận xét ấy là của những kẻ phong tình. Song, Thẩm Tòng Văn cho rằng, đàn bà là con đẻ của sự hợp tác giữa thiên thần và ma quỷ. Thậm chí, khi nhắc đến truyện “Cái gai” của giới Phật, ngài Hồ Thích khuyên mỗi khi gặp đàn bà liền nghĩ ngay đến hình ảnh già nua của họ, nghĩ ngay đến cái đầu lâu sau khi họ chết. Điều đó chứng tỏ đàn bà xinh đẹp vẫn có sự cám dỗ, mê hoặc rất mạnh đối với họ, đành phải trốn chạy, chứ chẳng làm sao được. Kẻ thật sự không có chút nào chú trọng đến hình thức xấu đẹp của đàn bà là những ông mãnh loại nghèo túng ở vùng quê heo hút lấy vợ về để có cái mà đặt lên giường là được rồi. Tiếp tục đọc

Một bài thơ thương khóc Liban, đọc mà thấy quen quen …

Vương Trí Nhàn

Dưới đây là một bài thơ tôi chép lại từ trên mạng. Vốn có tên là Khốn khổ nước tôi  – nguyên tác Pity the Nation, tác giả là nhà thơ Kahlil Gibran, Từ Linh phỏng dịch.

Không rõ bài thơ đúng với nước Liban đến đâu nhưng …

KHỐN KHỔ ĐẤT NƯỚC TÔI

Khốn khổ nước tôi

Mê tín thì vô hạn
Tôn giáo thì nông cạn

Khốn khổ nước tôi
Mặc áo mình không dệt
Ăn gạo mình không trồng
Uống rượu mình không làm

Khốn khổ nước tôi

Ca ngợi côn đồ là anh hùng
Gọi kẻ xâm lăng là bạn vàng Tiếp tục đọc

Thế là hòa nhé

Truyện vui của Trương Kiến Quốc (Trung Quốc) – Trần Dân Phong dịch

Minh họa: Lê Tâm.

Mấy hôm nay, đội trưởng đội quản lý thị trường Trương Tiểu Đạo thấy trong người không được khỏe. Anh ta sang phòng khám bệnh tư nhân đối diện với cơ quan ở bên kia đường, tìm bác sỹ Lý. Bác sỹ Lý đo huyết áp, nghe tim phổi cho Trương Tiểu Đạo rồi phán: “Bệnh của anh không nhẹ đâu, phải làm mấy cái xét nghiệm thường quy trước đã!”. Tiếp tục đọc

Ngư Huyền Cơ

MORI ÔGAI

.

Ngư Huyền Cơ giết người và bị hạ ngục. Tin đồn lập tức lan ra nhanh chóng trong cư dân thành Trường An.Tuy chỉ là chuyện ngoài dự tưởng xảy ra cho một cá nhân nhưng đã khiến mọi người, không ai là không kinh ngạc.

Thời Đường, đạo Lão rất thịnh. Lý do là bọn đạo sĩ đã lợi dụng việc hoàng tộc vốn họ Lý để phao lên rằng Lão tử là tổ tiên nhà vua, như thế mà đồng hóa việc thờ phượng Lão quân với việc thờ phượng tông miếu[1]. Kể từ năm Thiên Bảo trở đi, ở Tây kinh tức thành Trường An đã có Thái Thanh Cung, còn ở Đông kinh là Lạc Dương thì có Thái Vi Cung. Ngoài ra, những đô thị lớn đều dựng các Tử Vi Cung. Vào những ngày đã định, đâu đâu cũng cử hành cảnh lễ bái trang nghiêm. Trong thành Trường An, bên dưới Thái Thanh Cung, có đặt ra một số lâu quán[2].Quán là chữ đạo Lão dùng như Tự trong đạo Phật. Đạo sĩ tu ở quán giống như nhà sư tu ở chùa. Trong số các ngôi đạo quán, có một nơi gọi là Hàm Nghi Quán[3]. Đạo cô Ngư Huyền Cơ tu ở đó. Tiếp tục đọc