• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

HẮC THỊ

Truyện ngắn của Giả Bình Ao 

Câu chuyện kể về chuỗi ngày gian truân trong cuộc đời của Hắc Thị. Hắc Thị là một nông dân cần mẫn, chịu thương chịu khó, chị có một nét đẹp khỏe mạnh và chân chất rất tự nhiên. Chồng chị là một người có thân hình bé choắt và là con của một gia đình giàu có nên khi về làm dâu, tuy chị làm lụng vất vả không quản công, nếm đủ mọi cay đắng nhưng gia đình chồng chỉ coi chị là một người ở không hơn không kém. Người chồng bé choắt thì cũng chỉ xem chị như thú vui để thỏa mãn dục vọng, còn bản thân hắn thì phong lưu bên ngoài. Hắc Thị ức lắm nhưng chị chỉ biết khóc thầm và âm thầm chịu đựng. Mộc Độc là một người hàng xóm rất tốt bụng của Hắc Thị, anh tuy nghèo khổ, xấu xí nhưng rất thật thà chăm chỉ, anh phải làm việc cực lực đủ mọi nghề để nuôi người cha già yếu của mình. Anh rất có thiện cảm với Hắc Thị và luôn quan tâm đến chị nhưng anh còn rất e dè, nhút nhát. Tiếp tục đọc

Advertisements

Chuyện tiêu tiền

Tản văn của Giả Bình Ao

Vũ Công Hoan dịch

Hình ảnh có liên quan

Trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, có một cái lối là giỏi bốc hay khoe. Chẳng hạn một bác sĩ Đông y, một thầy khí công, một thầy bói bày quán ở đầu phố xem quẻ, những người ăn nhậu trên mâm cỗ, một đôi bạn ham cờ và những người túm tụm xem đánh cờ dưới đèn đường…, ai cũng vốn liếng có một thì thổi lên mười, ngay đến con rận bắn ra từ gấu áo bông rách cũng là của quí, mắt có hai mí thì bảo mình xinh. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, phàm là những ai khoe mình đều không đáng sợ, một đứa trẻ con trên phố bảo nó là Mao Trạch Đông, nó nói ra ai tin? Người không tin, ma cũng không tin. Vài năm trước, đeo khẩu trang rất vệ sinh rất văn minh, nhiều người đeo cái dây trắng ở cổ, còn khẩu trang thì nhét vào trong áo để lộ cái dây đeo trắng ra ngoài. Sau đó lại chạy theo kính râm, cũng không đẹp, hoặc giá kính lên quá trán, hoặc xỏ một gọng vào khuy áo. Còn bây giờ thì đứng, ngồi, nằm, đi lại…không mang cái gì, chỉ sính mang máy điện thoại di động, càng ở chỗ đông người, càng hét thật to. Những chuyện ấy đều là để khoe mình, tỏ ra mình có tiền, song cũng bộc lộ cái nghèo nàn và khinh bạc. Mồm vàng lời ngọc chỉ có thể là hoàng đế, chứ không phải là những người bịt răng vàng. Những kẻ khắp người từ trên xuống dưới toàn ăn diện đồ xịn đắt tiền, chẳng có ai là ” danh giá quí tộc”. Chủ tịch Mao Trạch Đông già nửa đời cầm quân đánh nhau mà chưa hề đeo gươm mang súng. Những nhà tỉ phú đại thể cũng không bao giờ đeo cái cặp tiền xinh đẹp bên người.  Tiếp tục đọc

Vị khách không mời

Truyện vui của Azit Nêxin

Image result for tranh biếm hoạ về chó

Lê Sơn dịch

Chuyện chẳng có gì đáng ầm ĩ nếu có một con chó vào một toà soạn báo. Nhưng đây lại là một con chó biết nói, biết tranh luận, biết phân tích điều hay lẽ phải. Thế mới biết cái lão Azit Nêxin ấy thâm thật. Này, đây báo trước cho mà biết, khi mang cả loài chó ra để châm biếm thì chắc sẽ … cạn đường văn chương mất thôi.

——

Một con chó chạy xồng xộc vào tòa báo “Tin tức đô thành”

Mày đi đâu thế kia hở đồ chết giẫm? Bà lao công đang quét nhà vung cái cán chổi lên quát: Tao đang phải dọn chết xác ra đây thế mà mày lại còn chui vào làm bẩn cả nhà cả cửa.

Con chó nhanh nhẹn tránh được cú đòn, đưa mắt nhìn bà lao công với vẻ trách móc rồi chững chạc nói:

Xin lỗi, tôi không phải đến đây để làm bẩn nhà. Tôi có một tin quan trọng cho tờ báo, bà có hiểu không? Nói đoạn, con chó ung dung đi qua mặt bà lao công đang sững sờ rồi leo lên tầng hai.

Ông đến đây có việc gì? Cô Thư ký của Tổng biên tập hỏi, mắt vẫn không rời quyển sách đang đọc.

Tôi có một tin quan trọng cho báo.

Ai ai cũng đều có tin quan trọng cả. Tôi chưa hề gặp một người nào lại khẳng định rằng anh ta có tin không quan trọng cho báo. Cuối cùng cô Thư ký ngước mắt nhìn, thốt lên một tiếng rồi lấy khăn tay lau trán. Con chó lấy chân đẩy cánh cửa và bước vào phòng tổng biên tập.

Lại còn ai nữa thế? Tổng biên tập cáu kỉnh nói? Anh không nhìn thấy là chúng tôi đang họp à? Xin lỗi ngài Phó Tổng biên tập – Cô thư ký khẽ nói – Nhưng đây là… con chó. Tiếp tục đọc

Sự đổi thay vị trí các nhà văn kinh điển trong SGK, Giáo trình văn học Nga

Trần Đình Sử sưu tầm

Hình ảnh có liên quan

Aleksandr Sergeyevich Pushkin

Dưới thời Stalin trong SGK Văn học, tác gia kinh điển thế kỉ 19 có 7 vị: Puskin, Tolstoi, Dostoievski, Turgenev, Gogol, Tchekhov, Lermontov. Shernyshevski. Dostoievski bị bỏ ra ngoài, vì tác phẩm Lũ người quỷ ám bj coi là ám chỉ các nhà cách mạng. Shernyshevski là nhà văn được đánh giá cao nhất về tư tưởng, nhưng giờ học ít nhất. Văn học Xô viết có 22 nhà văn trọng điểm, gồm Gorki, Maiakovski, Sholokhov, Ostrovski, Furmanov, Fadeev, A. Tolstoi, Serafimovich, Pogodin, Fedin, Polevoi, Trenhev, Bednyi, Kochetov, Babaev, Kataev, Makarenco,Tikhonov, Isakovski, Vishnevski, Prokofiev,… Trong số này số giờ của M. Gorki là cao nhất, chiếm 28 tiết, chiếm 1/3 số tiết trong chương trình, chỉ thua Puskin 36 tiết. Tiếp tục đọc

Thần tài hiển linh rồi

Có một người đàn ông lang thang cơ nhỡ, vô gia cư tên là Trương Tam.

Đã chiều ba mươi Tết, thấy người ta đốt pháo, thắp hương nến, chuẩn bị cúng thần tài, “Mình chẳng có gì cả”, anh ta lúng búng, ngao ngán trong lòng.

Trời tối dần, nhà nhà đều đóng cửa. Chẳng có việc gì, Trương Tam đi dạo dọc con phố. Đi đến trước cửa hiệu thuốc, thấy có ánh sáng hắt ra, anh ta ghé mắt dòm qua khe cửa. Hơ! Bên trong nhà khói hương nghi ngút, ông chủ hiệu thuốc đang cúng thần tài, vừa dập đầu vừa lẩm bẩm khấn: “Xin thần tài gia gia hãy hiển linh, giáng họa cho nhiều người phát bệnh, phù hộ cho con kinh doanh tấn tới, phát tài phát phúc!”.

“Hừm, người này lòng thối, đến chó cũng chẳng thèm ăn; nói ra toàn lời thất đức!”, Trương Tam nén giận đi tiếp. Vừa vặn đến cửa hiệu bán áo quan. Ngó qua khe cửa, anh ta thấy bên trong người ta cũng cúng thần tài. Ông chủ hiệu bán áo quan đang quỳ dưới đất, khấn rằng: “Xin thần tài hãy hiển linh, sang năm mới cầu ngài hãy giáng họa nạn cho nhiều người chết, phù hộ cho con được áo quan bán ra, tiền thu vào như nước…”.

“Người này còn thất đức hơn cả ông chủ hiệu thuốc, nói ra toàn những lời bất nhân”, Trương Tam tức giận, không thèm đi dạo nữa, về thẳng ngôi miếu đổ nằm khểnh cho khỏe người. Đêm quá lạnh không ngủ được, càng nghĩ đến những chuyện vừa chứng kiến lúc chập tối càng thấy tức giận, Tiếp tục đọc

Hòn đá sù sì

Tản văn của Giả Bình Ao (Trung quốc)

Tôi thường tiếc cho hòn đá sù sì trước cửa nhà mình: Nó đen sì sì nằm sấp ở đó như con trâu, chẳng ai biết nó có từ bao giờ, chẳng ai để ý đến nó. Mỗi mùa gặt hái, phơi rơm rạ trước cổng, bà nội lại bảo: “Hòn đá vướng qua bao giờ mới vần nó đi được”.

Vậy là, bác tôi làm nhà muốn lấy đá xây tường, nhưng khổ một nỗi nó chẳng ra hình thù gì cả, không bằng phẳng, không góc cạnh, dùng búa đục thì tốn sức quá, chẳng bằng ra bãi sông gần đó thả sức chọn vác về còn tốt hơn chán vạn. Nhà xây xong, làm bậc hè, bác tôi cũng không chọn đến nó. Năm ấy, có bác thợ đá về làng, đục đẽo cho gia đình tôi chiếc cối đá. Bà nội bảo: “Lấy quách hòn đá này, khỏi phải vần từ xa”. Bác thợ đá ngắm nghía mãi, rồi lắc đầu, chê chất đá mịn quá không dùng được. Tiếp tục đọc

Cô gái nhảy và người ăn xin

Truyện rất ngắn của Vương Tú Phong (Trung Quốc)

Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp.

Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương.

Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :” Mỗi ngày trừ lúc đi ăn xin thì ông làm gì?”

Người ăn xin nói: “Trang điểm”.

“Trang điểm?” Cô gái kinh ngạc :”Đi ăn xin mà cũng cần trang điểm sao?” Tiếp tục đọc