• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

MÂY BAY TRÊN ĐẦU VÀ NẮNG TRÊN VAI

Truyện ngắn của Nghiêm Lương Thành

 

Ảnh internet

Đã sáu rưỡi tối. Triệu khoá cửa phòng làm việc, sách cặp ra về. Bước xuống sảnh lớn của cơ quan, đã thấy một chậu đào to tướng, có dễ phải cao đến ba mét. Khắp các cành to cành nhỏ, nhằng nhịt những sợi trang kim xanh đỏ và các thứ quả, lẵng, gói nhỏ, đèn lồng, chuông, khánh, nơ, đăng ten … treo nhũng nhẵng la liệt. Đúng là một thứ văn hoá lẩu mắm – Triệu thầm nghĩ – Nói, thì lại bảo là hay xét nét. Thôi, miễn đừng có ai cho vanilla vào món cháo lòng là được.

Đánh vèo một cái, thế là lại hết một năm. Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là sang năm mới. Thời gian gớm thật – Triệu nghĩ – vừa mới đấy mà mình đã ngoài năm mươi rồi. Con cái thì vẫn còn nhỏ dại, nhà cửa trông chẳng khác gì cái hố rác. Tiếp tục đọc

Advertisements

MẸ VỀ

Thơ Mai Văn Thủy

Ảnh: Nguyễn Việt Phú
.
Lời dẫn của tác giả: Đầu xuân, tôi khai bút viết mấy câu về cuộc đời mẹ. Những điều tôi viết là sự thực, cảm xúc thực của bản thân mình, không hề có sự huyễn hoặc, làm quá cảm xúc như người đời thường nói. Bởi vì cá nhân tôi quan niệm rằng khi sự cảm thương, những rung động, đau khổ trong lòng quá mức chịu đựng bật lên thành câu chữ thì gọi là thơ. Và tôi làm thơ là để phục vụ cảm xúc của bản thân mình, bày tỏ tình cảm đến đối tượng mình viết đến.
.
Khi viết đến những câu này, trong lòng tôi bật lên một câu hỏi nhức nhối như cứa vào lòng:
.
“Mẹ về góp nhặt buồn vui
Chồng vay thiên hạ đơn côi tự tình
Bao đồng một cái chữ trinh
Mà đem tiết hạnh đóng đinh cuộc đời?”
  Tiếp tục đọc

Hai bài  thơ ga đời

NGUYỄN NGUYÊN BẢY
.
Kết quả hình ảnh cho hoa đào
.

Ga Canh Tuất – 1970

Trai thời chiến mấy người ba chục tuổi
Được trời cho cưới tình yêu
Nào ai khen tích trò trống mái
Ba khoan thêm tội cho Kiều.

Rồi sinh con ơn trời không là gái
Chiến tranh biết hết khi nào ?
Luân hồi nhân danh sông núi
Trí trai dài một ngọn lao. Tiếp tục đọc

KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC 

.

KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC 

Nguyễn Quang Thiều

.

Hôm nay, ngày 17 tháng 2
Tôi sẽ thành một kẻ mù lòa, điên rồ và phản bội
Nếu đưa một bài thơ tình lên facebook của mình

Hôm nay lúc gần sáng
Trong cơn ác mộng tôi thấy
Những con rắn đen từ phương Bắc
Lẻn vào những ngôi nhà ngỏ cửa
Của chúng ta

Không phải chúng ta mất cảnh giác
Mà bởi Tiếp tục đọc

BAO GIỜ DÂN VIỆT THỰC SỰ CÓ MÙA XUÂN?

Liên Thành
 
Cứ nhìn vào các chỉ số phát triển kinh tế – xã hội, sẽ nhận ra một sự thật phũ phàng: VN đang gần như đội sổ trong bản đồ thế giới.

Người dân Việt hiện nay gần như chẳng được hưởng gì về phúc lợi xã hội. Ai có nhiều tiền thì nhận thấy cuộc sống là thiên đường, ai không có tiền khi vào bệnh viện thì một chân gần như đặt vào cánh cửa tử thần, chỉ có chết, chết nhanh hoặc chết dần dần…

Tất cả các giá trị xã hội đều bị quy ra tiền. Tiền có thể mua được hết mọi thứ, kể cả quyền lực và công lý!

Giữa lời nói và việc làm của người có trách nhiệm với đất nước là một khoảng cách lớn. Liêm sỉ là phạm trù quá xa vời và không mấy tồn tại nơi quan chức. Tiếp tục đọc

Sương Xuân và Hoa Ðào

.
Vũ Thư Hiên

Tôi bao giờ cũng hình dung Tết gắn liền với đất Bắc, nơi đi trước mùa Xuân phải có một mùa Ðông. Mùa Ðông ở nơi này mỗi năm mỗi khác, nó có thể lạnh nhiều hay lạnh ít, độ ẩm có thể cao hay thấp, nhưng nhất thiết không thể không có gió bấc và mưa phùn. Không khí se lạnh làm cho con người phải co ro một chút, rùng mình một chút, chính là sự chuẩn bị không thể thiếu để cho ta bước vào cái mốc thời gian mới đối với mỗi người mỗi nhà. Thành thử ở Sài Gòn trùng vào những dịp Xuân sang tôi vẫn không thấy lòng mình rung động cảm giác về cái Tết ruột rà, cái Tết đích thực. Xin các bạn Sài Gòn tha lỗi cho tôi nếu trong những lời của tôi có gì làm các bạn phật ý, nhưng mãi tới nay, sau nhiều Tết Sài Gòn, tôi vẫn chưa quen được với một ngày đầu năm phải phơi đầu dưới cái nắng chói chang và trầm mình trong cái nóng hầm hập, làm cho con người phải tìm đến với trái dưa hấu mọng nước trước khi ngồi vào mâm cỗ Tết có đủ thịt mỡ và dưa hành, bánh chưng và giò thủ. Ở mỗi nhà vẫn nghi ngút trầm hương thật đấy, ngoài đường xác pháo toàn hồng vẫn tràn ngập lối đi thật đấy, nhưng cái Tết dường như vẫn còn lạc bước nẻo nào, nó chưa hẳn là Tết, chưa đủ là Tết. Ðành phải viện hai câu thơ mà nhiều người vốn không yêu thơ cũng thuộc, để giải thích nỗi nhớ về đất Bắc, để biện hộ cho cái cảm xúc không phải đạo của mình trước đất Sài Gòn cũng đã trở thành không kém thân thương:

Tự thuở mang gươm đi mở cõi,
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long.

(Huỳnh Văn Nghệ)

Thực ra, chuyện chẳng có gì lạ. Người Việt phương Nam nào mà chẳng có một cái quê còn nhớ hay đã quên, có biết hay không biết, nằm ở phía ngoài kia. Tiếp tục đọc

VỀ ĐÂU ?

Hình ảnh có liên quan

.

Về đâu ?

.

Bên dòng suối nhỏ

nơi núi cao rừng già

trong những cô am bé nhỏ

có mấy con người bé nhỏ

quanh năm lọ mọ

suy nghĩ, chiêm nghiệm về những điều cao siêu.

.

Trong lũy tre xanh,

trên những cánh đồng khi xanh khi úa

có những con người, cũng bé nhỏ

quanh năm tất tả

lo sao cho chân cứng đá mềm Tiếp tục đọc