• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Ông Đậu

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Hiền

Lũ học trò nghịch như quỷ bây giờ đã là những ông bố bà mẹ, những người thành đạt trong xã hội nhưng mỗi lần nhớ đến tuổi thơ, mái trường cũ thì nhân vật được nhắc đến nhiều nhất không ai khác chính là ông già quái tính nhưng vô cùng dễ mến ấy.

Ông Đậu khiến lũ trẻ nghịch ngợm sợ hãi nhưng lại dễ mến như một ông tiên trong trái tim rất nhiều lứa học trò.

Ông Đậu là người miền trong, từng là bộ đội đóng quân ngoài này, sau khi đất nước thống nhất, quê nhà không còn một ai thân thích nên ông theo bạn lính dạt đến vùng này và định cư luôn ở đây. Tiếp tục đọc

Nhắm mắt mà đi

Truyện ngắn của Hoàng Công Danh

Ngày Bình vào thành phố sống, chị gái dặn Bình ở đây cứ thân ai nấy sống, ra đường thấy chuyện gì thì nhắm mắt mà đi.

.

Dặn dò vậy vì chị biết tính thằng em hay động lòng thương người. Tính đó tốt quá đi chứ, có gì phải lo, chỉ sợ lòng tốt đặt không đúng chỗ phiền phức thôi.

Bình cười hề hề bảo nhắm mắt làm sao mà đi được. Chị trừng mắt, rồi mày sẽ biết ngay em ạ. Ở thành phố không dễ sống đâu, chớ chủ quan.

Sáng mới dặn xong, chiều về chị đã không thấy cái máy nghe nhạc đâu. Trong khi chị luống cuống lật xáo đồ đạc trong phòng tìm thì Bình chạy vào bảo vừa cho cô bé cuối dãy trọ mượn rồi. Tiếp tục đọc

Cô gái Lụa hồng

Thạch Lam (1910 – 1942)

Hiệp đi thong thả trong phố, mũ đội lệch, miệng ngậm thuốc lá. Chàng vừa đi vừa nhìn đám người qua lại tấp nập dưới bóng nắng ấm của sáng mùa thu. Thỉnh thoảng, Hiệp đứng dừng lại trước một cửa hiệu bán đồ trang sức, anh ta sung sướng ngắm nghía những cái mũ phớt mềm mại, những dây lưng đẹp đẽ và những cà vát lụa nhiều màu rực rỡ. Tuy không có tiền để mua những thứ đó, nhưng trông ngắm không cũng đủ cho Hiệp hưởng mấy cái vui thú của những cuộc đi chơi phiếm.

Nhất là những cuộc đi chơi của Hiệp lại còn có một mục đích khác nữa. Cứ mỗi buổi sáng chủ nhật, anh ta thắng bộ, nói là đi chơi mát, nhưng chính thực ra chỉ cố để trông ngắm các thiếu nữ Hà thành. Sự kinh nghiệm đã bảo cho chàng biết rằng chủ nhật là cái buổi ở trong phố có lắm các tiểu thư nhất. Giờ các cô đi sắm sửa quần áo và phấn sáp, nước hoa, một công việc mà Hiệp cho là hợp với tính cách người thiếu nữ hơn cả. Chính cái sung sướng của Hiệp là được trông thấy một cô thiếu nữ xinh xắn đứng chọn các hàng mẫu để may áo kiểu mới, hay là chọn các thứ phấn và nước hoa đựng trong những cái hộp đẹp đẽ.

Có khi chàng đứng lặng hàng giờ, hay suốt cả buổi sáng trước một cửa hiệu bán tơ lụa để nhìn các cô thiếu nữ mua hàng. Chàng nhìn những mái tóc đen nhánh che lấp vành tai hồng hồng và xinh xắn, những sợ tóc mai lơ thơ trên má phơn phớt, những tấm thân mềm mại hay những tà áo màu tha thướt. Nếu có một cô nào tươi đẹp đi ra là Hiệp đi theo liền… Đi theo xa xa thôi, mà đi theo một cách kín đáo, không cho thiếu nữ biết. Tiếp tục đọc

TỈNH NHÀ TA … MUÔN NĂM !

Truyện vui của Trần Nhương

Ông giám đốc sở văn hoá một tỉnh nọ ngồi lẩn mẩn nghĩ ngợi. Ông nhìn sang các sở bạn thấy anh nào cũng thành lập các trung tâm. Anh Giáo dục thì có trung tâm ngoại ngữ, trung tâm luyện thi…Chị Phụ nữ thì có trung tâm chăm sóc bà mẹ trẻ em, trung tâm kế hoạch hoá gia đình, trung tâm chăm sóc trẻ vị thành niên. Đến bác Nông nghiệp phát triển nông thôn cũng có trung tâm khuyến nông, trung tâm giống cây trồng, trung tâm thụ tinh bò giống…Chỉ có ngành Văn hoá của mình là có vài cái như trung tâm nhảy đầm, thể dục thẩm mỹ. Mấy trung tâm này chả nước mẹ gì, vặt mũi không đủ đút miệng. Mà không có dự án trung tâm này nọ thì kiếm đâu ra mầu mè. Các bố sở bạn khôn như ranh xây dựng đề án vừa xin được kinh phí nhà nước vừa thu được học viên nên sống rất tươm. Tiếp tục đọc

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA

 

Truyện rất ngắn của Cù Lú

Cha mẹ nó lớn tuổi mới cưới nhau. Hồi đó, gia đình nghèo khó. Mẹ mất sớm, cha tần tảo nuôi 3 anh em nó nên người. Nhà gần sông, nhưng cha đau yếu, ít khi có được con cá mà ăn, mà có được bữa cá đã là thịnh soạn lắm với anh em nó rồi. Nó còn nhớ, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương”

Nó nhanh nhẩu: “Tại sao hả cha?”

Cha nó nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: “Vì cha già rồi, hay đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau – cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?” Tiếp tục đọc

AI LÀ LÃNH ĐẠO

Truyện ngắn của Kiều Thiên (Trung Quốc)
Vũ Phong Tạo dịch

Sau đăng ký với phòng trực ban ở cổng cơ quan, ông Trương hỏi ông Lý gác cổng cũng cao tuổi như mình: “Ai là lãnh đạo ở đây?”
Ngần ngừ một lát, ông Lý cười cười, cánh tay khoát một vòng chỉ vào toà nhà cao tầng trụ sở cơ quan: “Tất cả đều là lãnh đạo, trừ tôi!”
Ra khỏi phòng trực ban, ông Trương đi vào trụ sở làm việc của cơ quan.
Ông Trương không biết chữ, mà dù có biết chữ đi nữa, ông Trương cũng không biết nói sự việc mà mình cần phản ánh, với ai. Ông Trương đã hỏi dò qua rất nhiều người, rất nhiều người đều bảo ông rằng: “Phản ánh với ai ư? Ai là lãnh đạo thì phản ánh với người ấy chứ!”
Ông Trương đi tìm lãnh đạo, song ông Trương không biết ai là lãnh đạo.
Ông Trương đẩy cửa thứ nhất. Trong phòng có bốn, năm người, lại đang nói cười chứ. Ông Trương đứng sững ngay giữa cửa, một chân bên trong cửa, một chân bên ngoài cửa. Ông Trương nhìn nhìn mấy người, mấy người cũng ngoảnh đầu ra nhìn ông Trương, song chỉ nhìn một cái, rồi thu ánh mắt lại, tiếp tục nói cười, tưởng như ông Trương chưa từng xuất hiện ở cửa vậy. Tiếp tục đọc

Ôm hôn

Spring rain at last night - China paint - Copy

Truyện ngắn của CHU ĐỘC MINH (Trung Quốc)

Lam Ngọc số đỏ, cô vừa tốt nghiệp đại học thì được phân phối đến một cơ quan báo của tỉnh, làm phóng viên, và thường trú tại Mẫu Đơn Giang.

Một hôm, cô đi cùng lãnh đạo cục đường sắt đến vùng núi Trương Quảng Tài heo hút, đi thăm hỏi động viên công nhân bảo dưỡng đường sắt. Đây là một cơ hội hiếm có từ khi cô ra đời đến nay, cô hy vọng sẽ viết được một bài báo có thể khiến mọi người phải trố mắt giật mình.

Vùng núi ở đây, núi cao đất rộng, gió lộng mây ngàn, thường xuyên có chim thú quý hiếm xuất hiện, chỉ có điều không nhìn thấy một bóng phụ nữ hoặc một trẻ em nào. Thế mà công nhân tuần tra bảo dưỡng đường sắt ngoài việc gian khổ vất vả, họ còn phải chịu khô hạn và cô độc, một mình đeo gùi dụng cụ trên lưng, mưa gió không nề hà, mỗi lượt đi tuần tra hai, ba chục cây số đường sắt, trách nhiệm thì rất to, chỉ hơi sao nhãng một chút là sẽ gây ra sự cố, hậu quả khó mà lường trước được. Tiếp tục đọc