• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

HẮC THỊ

Truyện ngắn của Giả Bình Ao 

Câu chuyện kể về chuỗi ngày gian truân trong cuộc đời của Hắc Thị. Hắc Thị là một nông dân cần mẫn, chịu thương chịu khó, chị có một nét đẹp khỏe mạnh và chân chất rất tự nhiên. Chồng chị là một người có thân hình bé choắt và là con của một gia đình giàu có nên khi về làm dâu, tuy chị làm lụng vất vả không quản công, nếm đủ mọi cay đắng nhưng gia đình chồng chỉ coi chị là một người ở không hơn không kém. Người chồng bé choắt thì cũng chỉ xem chị như thú vui để thỏa mãn dục vọng, còn bản thân hắn thì phong lưu bên ngoài. Hắc Thị ức lắm nhưng chị chỉ biết khóc thầm và âm thầm chịu đựng. Mộc Độc là một người hàng xóm rất tốt bụng của Hắc Thị, anh tuy nghèo khổ, xấu xí nhưng rất thật thà chăm chỉ, anh phải làm việc cực lực đủ mọi nghề để nuôi người cha già yếu của mình. Anh rất có thiện cảm với Hắc Thị và luôn quan tâm đến chị nhưng anh còn rất e dè, nhút nhát. Tiếp tục đọc

Advertisements

Đêm ma trơi

Vị khách không mời

Truyện vui của Azit Nêxin

Image result for tranh biếm hoạ về chó

Lê Sơn dịch

Chuyện chẳng có gì đáng ầm ĩ nếu có một con chó vào một toà soạn báo. Nhưng đây lại là một con chó biết nói, biết tranh luận, biết phân tích điều hay lẽ phải. Thế mới biết cái lão Azit Nêxin ấy thâm thật. Này, đây báo trước cho mà biết, khi mang cả loài chó ra để châm biếm thì chắc sẽ … cạn đường văn chương mất thôi.

——

Một con chó chạy xồng xộc vào tòa báo “Tin tức đô thành”

Mày đi đâu thế kia hở đồ chết giẫm? Bà lao công đang quét nhà vung cái cán chổi lên quát: Tao đang phải dọn chết xác ra đây thế mà mày lại còn chui vào làm bẩn cả nhà cả cửa.

Con chó nhanh nhẹn tránh được cú đòn, đưa mắt nhìn bà lao công với vẻ trách móc rồi chững chạc nói:

Xin lỗi, tôi không phải đến đây để làm bẩn nhà. Tôi có một tin quan trọng cho tờ báo, bà có hiểu không? Nói đoạn, con chó ung dung đi qua mặt bà lao công đang sững sờ rồi leo lên tầng hai.

Ông đến đây có việc gì? Cô Thư ký của Tổng biên tập hỏi, mắt vẫn không rời quyển sách đang đọc.

Tôi có một tin quan trọng cho báo.

Ai ai cũng đều có tin quan trọng cả. Tôi chưa hề gặp một người nào lại khẳng định rằng anh ta có tin không quan trọng cho báo. Cuối cùng cô Thư ký ngước mắt nhìn, thốt lên một tiếng rồi lấy khăn tay lau trán. Con chó lấy chân đẩy cánh cửa và bước vào phòng tổng biên tập.

Lại còn ai nữa thế? Tổng biên tập cáu kỉnh nói? Anh không nhìn thấy là chúng tôi đang họp à? Xin lỗi ngài Phó Tổng biên tập – Cô thư ký khẽ nói – Nhưng đây là… con chó. Tiếp tục đọc

“HEY! QUAY LẠI ĐÂY VÀ CÃI NHAU VỚI ANH”

“Ai bảo anh yêu một cô gái ương bướng và đầy mâu thuẫn như em cơ chứ”

Writing for you. Juno!

– Hey, nhóc.

– Sao vậy anh bạn?

– Cái váy. Nhìn xem.

Và khi con nhỏ loay hoay gỡ cái váy dài đến mắt cá chân đang vướng vào chiếc balo to sụ đặt dưới ghế của anh bạn bên cạnh, thì một bàn tay đã nhanh hơn một bước.

– Hey nhóc, nhẹ tay thôi chứ, hỏng balo của tôi bây giờ.

– Bộ anh nghĩ cái balo của anh quan trọng hơn cái váy của tôi à.

– Ít ra thì nó quan trọng với tôi.

– Nhưng cái váy mới là điều tôi quan tâm. Tiếp tục đọc

Trấn Rau Má ngày ấy

CHU MỘNG LONG

.

Truyện sex của Chu Mộng Long. Chuyện sinh ra từ thời thực dân, do bố tôi kể lại. Một số đoạn sex có tham khảo sách của Bùi Việt Sỹ. Nhà văn nhà veo nào muốn viết truyện sex dự giải thì tham khảo nhé!

Warning: Cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Những kẻ có máu dâm không nên đọc!


Quan toàn quyền cùng khâm sai đại thần đột ngột về thăm trấn Rau Má. Biệt phủ tổng trấn Rau Má rộng cả ngàn hecta, có đến 181 tiêu cục đặt các vị trí khác nhau để bảo vệ cho sự an nguy của biệt phủ và để phục dịch cho dinh tổng trấn.

Dinh tổng trấn vừa là công đường vừa biến thành tư gia của quan tổng trấn. Quan toàn quyền và khâm sai đại thần phải đứng ngoài chờ đợi rất lâu. Tiếp tục đọc

“CÔ” VƯƠNG CƯỚI VỢ

Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến

(Viết theo chuyện có thật ở làng Đá, Quang Vinh, Ân Thi, Hưng Yên)

Kết quả hình ảnh cho hoa mướp đực

Vâng! Thì hẳn là “cô” Vương lấy vợ chứ làm sao có chuyện “cô” Vương lấy chồng! Tuổi “cô” tuy chưa nhiều, nhưng ở cái làng quê này, cỡ tuổi hăm mấy như “cô” mà chưa có nơi có chốn sẽ là nhiều lời đàm tiếu lắm. Vì thế, cụ Phúc lo dựng vợ gả chồng cho “cô” năm nay cũng phải.

Tuy “cô” không được cao ráo, mạnh mẽ như mấy cậu em nhưng bù lại “cô” rất khéo tay, chịu khó lam làm và đặc biệt “cô” là người rất tốt nết. Nếu không dấp phải tính khí đanh đá chua ngoa thì hẳn “cô” là người hiền thục nhất nhì làng xã. Kể cũng lạ, “cô” chẳng có gen di truyền về khoản “mồm năm miệng mười”, “cô” cũng chẳng tầm sư học đạo thế mà khiếu chửi nhau của “cô” lại hay đáo để, lại lừng danh thôn xóm. Làng trên xóm dưới, mọi người bảo nhau, trêu ai thì trêu, chọc ai thì chọc, nhưng chớ có động vào “cô” Vương mà khổ. Tiếp tục đọc

CHUYỆN CỦA GàKHỜ

 

Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến

Image result for uống rượu một mình

Hắn không biết bây giờ đã mấy giờ, càng không nhớ hắn đã nốc bao nhiêu ly rượu. Hắn không nhớ mà cũng chẳng cần nhớ điều đó làm gì. Mọi người nhìn hắn như nhìn một quái vật. Không sao, chẳng nghĩa lý gì với hắn. Đời mà. Phù thịnh chứ ai phù suy. Hắn đã từng vụt sáng, chói lóa trong mắt mọi người, và bây giờ, hắn tiều tụy, thảm thương còn hơn mèo đi kiết. Hắn không nuối tiếc thời vàng son oai liệt, cũng chẳng ân hận những việc đã làm. Với hắn, cuộc đời như một manh chiếu bạc, người thắng kẻ thua là chuyện thường tình. Thằng nào ngu thì chết. Vậy thôi. Hắn ngu thì phải thua cuộc. Trách ai? Hận ai? Giờ đã là kẻ thất thế, có nói cũng chẳng ai tin, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Hắn không thích phân trần, càng không thích nhận ở thiên hạ lòng trắc ẩn, sự ban ơn, thương hại. Hắn còn nhiều việc phải làm, đâu rảnh rang mà ngồi oán thán thiên hạ…

Chiều nay, hắn mới ngộ ra một điều: Không phải sự thật bao giờ cũng được trân trọng. Không phải lòng tốt bao giờ cũng được đáp đền bằng tình nghĩa. Vì thế, hắn thề sẽ không bao giờ tốt với ai nữa, sẽ không bao giờ tin ai cả. Cái giá hắn phải trả đã quá đủ để cạch đến già tính thương người, lòng trắc ẩn đến dớ dẩn của hắn. Tiếp tục đọc