• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

VỀ TRUYỆN “BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC”

Hoàng Quốc Hải
.
Đã đăng báo Văn Nghệ số 4, ra ngày 27.1.2018.
.
Mấy năm nay, nhiều nguồn tin không thể kiểm chứng tải về từ nhiều nước, trong đó chủ yếu từ Trung Quốc do người có học đi du lịch đem về. Trong đó họ nói, Trần Ích Tắc trá hàng để làm tình báo, Trần Quốc Toản không phải hy sinh khi truy đuổi giặc bên bờ sông Như Nguyệt, mà ông chỉ bị thương, giặc bắt đưa ông về Tàu. Ông qui thuận, nên được trọng đãi. Hiện con cháu ông rất thành đạt. Họ đã được xem cả gia phả, tộc phả của cả gia quyến Trần Ích Tắc và Trần Quốc Toản. Nhưng khi hỏi bằng chứng thì chẳng ai có bằng chứng gì. Có kẻ còn khẳng định: Chỉ riêng tôi có tài liệu gốc, tôi sử dụng cho riêng tôi, tại sao tôi phải chứng minh cho mọi người. Lý sự thế, thì đúng là giả mạo rồi, nhà nghiên cứu, nhà khoa học, không ai làm như vậy. Thế mà nhiều người vẫn nhắm mắt tin theo, rồi phao tin đồn nhảm.

Liệu ta có thể tin, giặc đủ bình tĩnh bắt sống Trần Quốc Toản đưa về Tàu, trong khi chúng hết sức hoảng loạn tháo chạy bởi quân ta truy kích. Đến nỗi tổng chỉ huy Thoát Hoan còn phải chui vào rọ, chịu cho lính kéo đi như kéo một con chó. Tiếp tục đọc

Advertisements

NÓI VỚI CÁC “VĂN TÀI” CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM 

 .
Trong cuộc tọa đàm hẹp về truyện ngắn Bắt đầu và kết thúc tại Hội Nhà văn Việt Nam, không ít nhà văn như Văn Chinh, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Văn Thọ… đã “liên tài” hay chữa thẹn bằng cách ngợi ca Trần Quỳnh Nga là một “văn tài”. Tiếp tục đọc

Cô gái nhảy và người ăn xin

Truyện rất ngắn của Vương Tú Phong (Trung Quốc)

Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp.

Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương.

Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :” Mỗi ngày trừ lúc đi ăn xin thì ông làm gì?”

Người ăn xin nói: “Trang điểm”.

“Trang điểm?” Cô gái kinh ngạc :”Đi ăn xin mà cũng cần trang điểm sao?” Tiếp tục đọc

Người Đưa Thư

Kết quả hình ảnh cho người đưa thư
.
Truyện ngắn của Nguyên-Nhung
.
Thời gian mới định cư ở Hoa Kỳ, khi đến cư ngụ khu chung cư nhiều người Việt tôi đã thấy ông ta! Đó là người đưa thư, có bộ râu hung hung xồm xoàm viền quanh miệng, khiến thoạt nhìn người ta thấy ông có nét một ông già Santa Claus mỗi mùa Giáng-sinh!!! Nụ cười hiền, đôi mắt xanh mông mênh màu biển, ông là người đều đặn mang niềm vui cho đám cư dân sống ở chung cư, đa số mới từ Việt-Nam sang, thường ngóng những cánh thư ở quê nhà!
 .
Ông ta trạc độ ngoài năm mươi, dáng dấp khỏe mạnh, khó đoán tuổi cho chính xác vì bộ râu xồm xoàm đó! Mỗi buổi chiều, khi chiếc xe của Bưu-Điện chạy vào con dốc đầy ổ gà, nơi đặt mấy thùng thư đã thấy có người đứng đợi. Đa số là người già, không biết làm gì cho hết ngày, đi lấy thư cũng là một cái thú!!! Ông ta bỏ thư vào từng hộp thư của mỗi nhà trong xóm, xong lái xe đi, không quên giơ tay vẫy mấy đứa trẻ đang chơi đùa trên khoảng sân trống. Tiếp tục đọc

Chuyện Chủ nhật: CHUYỆN CON MÈO VÀ ĐĨA CÁ RÁN!

.
Chuyện là nhà tôi có nuôi một con mèo. Rất khôn. Khôn tới mức hình như nó hiểu được tiếng người. Thức ăn nấu xong để trên bàn, chỉ cần úp cái lồng bàn sơ sài chống bụi, ruồi muỗi và bảo nó, không được ăn vụng. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, cứ như là định nói, sao coi thường nhau thế? Đằng nào rồi chốc nữa chả cùng chén! Bởi nói chung, mèo nhà tôi thì chủ xơi gì, nó xơi đó. Chả kém miếng nào. Thế nên thường thì nó rất ung dung đợi đến bữa…
.
Thế nhưng có món này là ngoại lệ!
.
Cá chép sông rán giòn! Chả là nhà tôi gần sông Đuống, thỉnh thoảng mua được mớ cá sông của dân vạn chài. Về rán vàng lên… Ôi. Cá chép sông béo mầm mà rán giòn lên thì thơm điếc mũi hàng xóm! Tôi quay ra bảo con mèo, mày trông nhé, tao qua hàng lấy bia về rồi ta cùng nhậu! Lấy được bia về đến nhà thì, ôi thôi, chỉ còn cái đĩa không! Và bạn mèo vàng thân mến đã lặn mất tăm… Tiếp tục đọc

Hoa Mùa Đông

.

Kết quả hình ảnh cho hoa mùa đông

Dù có tuyết hay không, ở chốn đây bao giờ hàn thử biểu cũng rơi xuống âm độ. Trừ 10 trừ 20 cũng chả lạ gì, như cơm bữa. Lạnh, chẳng ai chối cãi, nhưng không vì mùa màng kiểu đó khiến đảo lộn mọi sinh hoạt, người ta vẫn thức khuya dậy sớm dù quang cảnh ngoài trời đang đóng băng, đang cóng thân cùng tiếng gió rít.

Tôi đã làm cho ông bình cà phê. Ông ăn bánh mì trứng với bacon hay điểm tâm tô mì ăn liền? Người chồng đứng rửa mặt ngó vợ qua tấm gương: Bà ăn gì thì tôi ăn nấy. Bà đã gói giúp tôi món quà ấy chưa? Rồi, xong từ tối hôm qua kia.

Người đàn ông khóa lại vòi nước. Tĩnh lặng. Chỉ có tiếng nồi niêu lách cách đặt trên lò, tiếng chân bước qua về của người vợ loay hoay chu toàn bữa ăn sáng. Ông lau mặt, ông chải tóc rồi chậm rãi tới ô cửa vác mặt dòm ra. Tiếng bà vợ cất lên sau lưng: Coi bộ lạnh dữ à nghe, mặc áo cho nhiều vào.

Chỉ bà nói ông nghe, ông nói bà nghe. Quen rồi, muốn thay đổi không khí thì giả bộ làm trái ý nhau rồi lời qua tiếng lại cãi lẫy. Nhưng điều đó chỉ xẩy tới một hai lần, không có “sự bất quá tam” bởi bà đã cảnh báo: Tui yếu tim lắm nghe ông, muốn giết người không gươm đao à? Ông luôn nhường nhịn bà, luôn cởi giáp quy hàng, đến độ mấy đứa con cũng từng nhận xét: Hạnh phúc thay khi ba biết sợ má! Tiếp tục đọc

Phương thuốc

Truyện ngắn của Lỗ Tấn

“Phương thuốc” (nguyên tác có tên là 药 Dược)  là truyện ngắn rất nổi tiếng của Lỗ Tấn, với nghệ thuật độc đáo, vừa hiện thực, vừa có nhiều hình tượng ẩn dụ sâu sắc, mở cho người đọc, tuỳ nhãn quan và kinh nghiệm, nhiều cách hiểu và cảm thụ khác nhau.

Phương thuốc ở đây là phương thuốc chữa bệnh lao bằng chiếc bánh bao tẩm máu người. Thật ghê rợn, lạc hậu và phản khoa học (truyện viết năm 1919). Cũng giống như phương thuốc trị bệnh phù thủng của bố Lỗ Tấn (rễ cây mía đã kinh sương ba năm, và đôi dế, con đực và con cái). Hậu quả còn hơn tiền mất tật mang mà là tính mạng người bệnh. Không phải chỉ một gia đình tin vào phương thuốc lạ lùng đó mà còn có biết bao nhiêu người, xô nhào nhau để mong kiếm được.

Tập quán chữa bệnh phản khoa học đó là một trong những biểu hiện của tình trạng mê muội của nhân dân Trung Quốc trong xã hội cũ, kể cả u mê lạc hậu về chính trị nữa. Người tử tù, hẳn là một chiến sĩ cách mạng, bị mọi người cho là làm giặc, là điên, bị người thân tố cáo để được thưởng… Tiếp tục đọc