• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Người Hà Giang tự trọng

Tám mươi gram là lượng thịt mà một học sinh bán trú cấp hai ở xã miền núi Hà Giang được ăn trong một bữa.

Trên bảng công khai tài chính treo trên vách tường đã tróc sơn, thực đơn cho mỗi bữa ăn của 80 đứa trẻ đang tuổi dậy thì là 6,5 kg thịt, 15 bìa đậu phụ, 13 kg bí xanh và một bó hành lá.

Tôi không biết tám mươi gram là ít hay nhiều. Nhưng có một điều chắc chắn: mỗi bữa cơm có tám mươi gram thịt ấy đều là những ngày hạnh phúc trong quãng đời đi học của Lù Thị Sen. Trước khi được ở lại trường theo diện bán trú, Sen có sáu năm đi bộ đến trường. Mỗi ngày hai tiếng đi, hai tiếng về. Em đi qua bóng tối, qua trời mưa, lũ quét và sạt lở đất. Để giữ học sinh ở lại với trường, thầy cô đã dồn phòng học, dạy tăng ca để các em được ở bán trú. Tiếp tục đọc

Advertisements

Những mẩu chuyện về ánh sáng tình người giữa bộn bề cuộc sống…

… Bởi vì đó là ánh sáng tình người, nên đôi khi ngay chính giữa những bực bội, khó chịu bộn bề của cuộc sống thường ngày lại đưa ta đến những cảm xúc bất ngờ, thú vị… Bởi vì tận hưởng niềm hạnh phúc và thương yêu đồng loại thực ra không quá khó như người ta tưởng…Chỉ cần mở tấm lòng với bao dung và yêu thương…

  1. Tiếng còi xe

Chạy xe trên đường Nguyễn Văn Linh, Quận 7 – trưa nắng chói chang, bụng đói, mắt mờ mịt. Mệt…

Đường rộng thênh thang, có ai đi sau đó cứ bấm còi liên tục… Vô cùng dị ứng với âm thanh còi xe máy trên đường phố. Đến mức, có lúc ước các hãng chế tạo xe máy bỏ luôn cái còi xe… Tiếp tục đọc

Diễn văn “Đừng bao giờ bỏ cuộc” của Donald Trump tại Đại học Liberty

Hỡi các bạn cử nhân khóa 2017, hôm nay một chương trong cuộc đời các bạn đã kết thúc, nhưng các bạn cũng chuẩn bị bắt đầu mộ cuộc phiêu lưu lớn nhất đời mình. Các bạn hãy dừng một phút để nghĩ xem mình đã may mắn chừng nào khi được đứng ở đây, hôm nay, tại ngôi trường vĩ đại này. Các bạn được sống trong đất nước vĩ đại này, được ở bên những người thân yêu và quan tâm đến các bạn.

Rồi bạn hãy tự hỏi mình, các bạn sẽ trao trở lại đất nước này, và quả thực là thế giới những gì? Dấu chân các bạn sẽ hằn lại những gì trên dòng cát của lịch sử? Thế hệ người Mỹ tương lai sẽ nói gì về chúng ta, với khoảng thời gian ngắn ngủi chúng ta được sống trên trái đất này? Chúng ta có dám mạo hiểm? Chúng ta có dám vượt qua các kỳ vọng lớn lao? Chúng ta có thách thức các lối nghĩ cổ lậu và đối đầu với hệ thống mục nát? Tôi nghĩ rằng tôi đã dám làm như vậy, nhưng chúng ta đều sống theo cách mà mình lựa chọn, và đang làm điều đó.

Hay là chúng ta chỉ sống tạm bợ, ậm ờ với các lề thói lễ quy xưa cũ, chấp nhận bơi theo dòng dễ dàng và thỏa hiệp chỉ bởi vì đây là lựa chọn dễ hơn, là con đường mà ai cũng đã đi và ai cũng đã chấp nhận?

Các bạn hãy nhớ kỹ điều này. không có cái gì đáng giá trên đời này lại đến với ta một cách dễ dàng. Sống đúng theo các giá trị của mình có nghĩa là bạn phải sẵn sàng đối mặt với chỉ trích từ những người không đủ dũng cảm để làm những gì đúng đắn. Họ biết rõ điều gì là đúng đấy, nhưng họ không đủ can đảm, nghị lực và kiên trì để bước vào con đường đó. Đó được gọi là con đường ít người dám đi. Tiếp tục đọc

Đàn bà là tác phẩm tuyệt vời của Thượng Đế

.
.

Thượng đế làm người đàn bà với làn tóc buông dài, với đôi mắt, sóng mũi, miệng, với hình dáng tròn trịa, với nét nhăn, với điểm sâu.

Thượng đế đã đào sâu, và biến chế đàn bà thành cơ xưởng sáng chế loài người .

Thượng đế dệt dịu dàng những đường gân của đàn bà, làm quân bình một cách khéo léo tất cả các bộ phận trong huyết quản, chế biến nguồn máu, để cho luân chuyển trong cơ thể, và từ đó nẩy nở ra sáng kiến, mộng mơ và trực giác.

Kết quả hình ảnh cho Đàn bà là tác phẩm tuyệt vời của Thượng Đế

Thượng đế tạo ra cơn gió lốc thổi mạnh, trang điểm tình yêu, để mỗi ngày vào buổi bình minh, đàn bà khi thức giấc, tự hào về sứ mạng của mình … Tiếp tục đọc

Người thợ chưa học hết lớp 9 chế tạo ôtô ‘Made in Vietnam’

(CN) – Một con người đương sống, học tập và làm việc theo đạo đức Hồ Chí Minh, đáng để toàn đảng toàn dân noi theo.

——————————————————

Ông Trần Văn Tâm ở Củ Chi (TP HCM) bỏ 500 triệu trong hai năm rưỡi để chế tạo ôtô điện có thể chạy 160 km mỗi lần sạc.

Trong góc nhà kho chứa đầy những bộ phận bằng sắt, thép nằm rệu rã, hoen gỉ vì mưa nắng lâu ngày có chiếc xe ba bánh chạy ắc-quy điện bám bụi, loang lổ những vết sơn bạc màu. Cách đó vài bước chân ở gian nhà mặt tiền đường DT8, Khu phố 1, thị trấn Củ Chi, huyện Củ Chi, TP. HCM, một mẫu ôtô điện tên TMITA CITY 18 màu nâu nước sơn bóng loáng. Đèn pha bật sáng như đôi mắt của loài chim đại bàng.

Ông Trần Văn Tâm (trái) bên mẫu ôtô điện của mình. 

Ông Trần Văn Tâm (trái) bên mẫu ôtô điện của mình. 

Hai mẫu xe điện, hai số phận nhưng đều là sản phẩm của ông Trần Văn Tâm, sinh năm 1962 với công việc thường ngày bán xe đạp điện. Tiếp tục đọc

‘Em ơi, Hà Nội phố’ – hoài niệm níu chân kẻ si tình

Phú Quang hát “Em ơi, Hà Nội phố”

Ca khúc phổ thơ Phan Vũ gợi cảm giác bâng khuâng, nhớ nhung về thủ đô lãng mạn nhưng cũng đầy buồn thương.

“Vẫn biết một bài ca có đáng là bao để trả món nợ ra đi, nhưng khi bài ca được viết ra, tôi đã giải thoát dù chỉ phần nào. Và dẫu chỉ là ít ỏi thì tôi cũng đã xây dựng được chút gì cho kỷ niệm về Hà Nội, nơi chứng kiến bao buồn vui của tôi trong suốt nửa cuộc đời”, nhạc sĩ bộc bạch. Ông đã chọn 21 câu thơ trong sáng tác của Phan Vũ, kết hợp cảm xúc của mình làm nên Em ơi, Hà Nội phố. Tiếp tục đọc

Et … Les Feuilles Mortes

.

.

Viết cho những người đã yêu nhau.
Rồi xa nhau…
mà chẳng biết vì sao…

Image result for love paintings.
Trong suốt cuộc yêu thương mà chừng như bội bạc, đã có lần nào tôi kể em nghe về một bài hát cũ mà người ta đã hát thay cho một tiếng thở dài.

Ờ, như một tiếng thở dài vậy em.

Bài hát là một tình khúc nổi tiếng từ những năm 40, 50 của thế kỷ trước mà cho đến nay, hơn bảy mươi năm rồi… vẫn chưa thôi gây xốn xang trong lòng người, mỗi bận tình cờ nghe lại… Thơ của Jacques Prévert, người thi sĩ thích đùa giỡn với chữ nghĩa như đã bung thùa tuổi trẻ mình trên đường phố Paris. Bài thơ đó, Les feuilles mortes, được viết dựa theo một điệu nhạc soạn cho vũ khúc ballet bởi Joseph Kosma rồi được dùng làm nhạc đề cho một cuốn phim của Marcel Carné. Công trình hợp soạn là một cách thức phá thể, như ý muốn vượt thoát cái hiện thế điêu tàn và trì trệ của một thời vừa im tiếng súng. Tiếp tục đọc