• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

MẸ VỀ

Thơ Mai Văn Thủy

Ảnh: Nguyễn Việt Phú
.
Lời dẫn của tác giả: Đầu xuân, tôi khai bút viết mấy câu về cuộc đời mẹ. Những điều tôi viết là sự thực, cảm xúc thực của bản thân mình, không hề có sự huyễn hoặc, làm quá cảm xúc như người đời thường nói. Bởi vì cá nhân tôi quan niệm rằng khi sự cảm thương, những rung động, đau khổ trong lòng quá mức chịu đựng bật lên thành câu chữ thì gọi là thơ. Và tôi làm thơ là để phục vụ cảm xúc của bản thân mình, bày tỏ tình cảm đến đối tượng mình viết đến.
.
Khi viết đến những câu này, trong lòng tôi bật lên một câu hỏi nhức nhối như cứa vào lòng:
.
“Mẹ về góp nhặt buồn vui
Chồng vay thiên hạ đơn côi tự tình
Bao đồng một cái chữ trinh
Mà đem tiết hạnh đóng đinh cuộc đời?”
  Tiếp tục đọc
Advertisements

Hai bài  thơ ga đời

NGUYỄN NGUYÊN BẢY
.
Kết quả hình ảnh cho hoa đào
.

Ga Canh Tuất – 1970

Trai thời chiến mấy người ba chục tuổi
Được trời cho cưới tình yêu
Nào ai khen tích trò trống mái
Ba khoan thêm tội cho Kiều.

Rồi sinh con ơn trời không là gái
Chiến tranh biết hết khi nào ?
Luân hồi nhân danh sông núi
Trí trai dài một ngọn lao. Tiếp tục đọc

Nhà thơ Dương Soái và câu chuyện ‘Gửi em ở cuối sông Hồng’

Hoa Chanh
.
Xuất hiện trong trường quay Giai điệu tự hào, nhà thơ Dương Soái – tác giả bài thơ Gửi em ở cuối sông Hồng đã có những chia sẻ về hoàn cảnh ra đời của bài thơ mang tâm hồn người lính và sự biết ơn với cố nhạc sĩ Thuận Yến khi biến bài thơ thành một tác phẩm âm nhạc bất hủ đi cùng năm tháng…
.
Rừng đào Lào Cai. Ảnh: Internet.
.
Nhà thơ Dương Soái kể: Những ngày đầu chiến tranh biên giới phía Bắc ông là phóng viên của Đài phát thanh Hoàng Liên Sơn, được cử lên mặt trận ngay trong tháng 2/1979. Trong dòng người ùn ùn từ biên giới trở về, Dương Soái chen vào dòng bộ đội ngược lên biên giới. Cách biên giới khoảng 5km, thỉnh thoảng một quả pháo bắn từ Trung Quốc bắn vào đoàn những người đang đi sơ tán.
.
Trụ sở Đài phát thành Hoàng Liên Sơn cách Trung Quốc 5km cũng bị pháo bắn và một chiến sĩ bảo vệ đài đã bị mảnh pháo cắt mất 3 dẻ xương sườn, phải đi cấp cứu. Đến mặt trận, Dương Soái gặp các đồng chí, chiến sĩ. Có người trở về sau trận đánh máu vẫn còn chảy ròng ròng ở viết thương. Người về trước người về sau, nhưng trông thấy nhau là… khóc vì “tưởng mày chết rồi!”
.
Khi biết Dương Soái là nhà báo, các chiến sĩ nói với ông rằng: “Anh là nhà báo, anh phải nói với mọi người rằng: Còn chúng em, thì còn biên giới”. Đặc biệt, ngay sau đó, các chiến sĩ nhờ Dương Soái gửi những lá thư của họ về gia đình. Có người đã viết thư xong, có người viết dở nhờ ông dán lại. Có người đọc cho Dương Soái địa chỉ của gia đình và nói ngắn gọn là “con vẫn sống”… Tiếp tục đọc

KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC 

.

KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC 

Nguyễn Quang Thiều

.

Hôm nay, ngày 17 tháng 2
Tôi sẽ thành một kẻ mù lòa, điên rồ và phản bội
Nếu đưa một bài thơ tình lên facebook của mình

Hôm nay lúc gần sáng
Trong cơn ác mộng tôi thấy
Những con rắn đen từ phương Bắc
Lẻn vào những ngôi nhà ngỏ cửa
Của chúng ta

Không phải chúng ta mất cảnh giác
Mà bởi Tiếp tục đọc

Hồn xuân trong thơ Nguyễn Bính

Thùy Dương
.

Mùa xuân là mùa gieo lộc, mùa hạnh phúc, lòng người rộng mở, vạn vật giao hoà. Thơ Nguyễn Bính góp phần thổi vào mùa xuân sức sống, gợi lên trong lòng người đọc những xúc động, bâng khuâng chìm đắm…

Nguyễn Bính là một nhà thơ của thôn quê Việt Nam truyền thống. Thơ của Nguyễn Bính mang bản chất trữ tình, đôn hậu. Nhẹ nhàng nhưng chứa chan tình cảm. Trong thơ Nguyễn Bính chúng ta không thấy ngôn từ bóng bẩy, văn hoa của thị thành. Đã từ lâu nhiều nhận xét trên thi đàn văn học qua bộ môn thi ca tiền chiến đều đồng ý cho rằng Thơ Nguyễn Bính gần gũi với dân chúng nhất, gần gũi như cành lá sớm mai, tiếng chim hót trên hàng tre ban trưa và làn khói lam thổi cơm buổi chiều…

Trong mạch thơ tìm về khung cảnh làng quê xưa để hoài niệm, để tìm một sự yên lắng cho tâm hồn tránh những rối rắm của kinh thành đô thị thì những bài thơ xuân của Nguyễn Bính có một ý nghĩa đặc biệt. Mùa xuân là mùa “đâm chồi” những giao cảm tình người. Nguyễn Bính lại là người sớm tha hương phiêu bạt tứ xứ, nên mỗi độ xuân về ông càng thổn thức tưởng đến quê hương, đến người thân.

Nguyễn Bính ở báo Trăm Hoa năm 1957 Tiếp tục đọc

VỀ ĐÂU ?

Hình ảnh có liên quan

.

Về đâu ?

.

Bên dòng suối nhỏ

nơi núi cao rừng già

trong những cô am bé nhỏ

có mấy con người bé nhỏ

quanh năm lọ mọ

suy nghĩ, chiêm nghiệm về những điều cao siêu.

.

Trong lũy tre xanh,

trên những cánh đồng khi xanh khi úa

có những con người, cũng bé nhỏ

quanh năm tất tả

lo sao cho chân cứng đá mềm Tiếp tục đọc

Một bài thơ xuân của Nguyễn Bính

Kết quả hình ảnh cho mưa xuân đông quê+hoa xoan

.

Mưa xuân

Nguyễn Bính

Em là con gái trong khung cửi 
Dệt lụa quanh năm với mẹ già 
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng 
Mẹ già chưa bán chợ làng xa 
.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay 
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy 
Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ 
Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay” 
.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình 
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh 
Hình như hai má em bừng đỏ 
Có lẽ là em nghĩ đến anh 
.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn 
Em ngửa bàn tay trước mái hiên 
Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh 
Thế nào anh ấy chả sang xem!  Tiếp tục đọc