• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

CÁCH NHÌN “THÀNH PHỐ DỊU DÀNG”

IMG_9627
.
Trần Nhương

Mọi việc “ra roi” với tập thơ Thành phố dịu dàng của Trần Nhuận Minh đã làm cả rồi. Tôi đọc hai bài thơ ngắn của Trần Nhuận Minh mà thấy hình như “Ghét ai thì vu cho họ nhiều lầm lỗi“. Hai bài thơ như một mũi tiêm chủng nhẹ vào cơ thể đang có hiện tượng H5N1 gì đó. Hiện tượng trong xã hội mà Trần Nhuận Minh nói qua thơ là có thật, là có nhiều. Ngay cả lịch sử chúng ta cũng nhiều lầm lẫn nên sách giáo khoa ăn theo mà dạy học trò sai lạc. Dạy về lòng trung thực mà chính bài học chưa trung thực thì là gieo sự độc hại vào con trẻ.

TRẦN NHƯƠNG MỞ THÊM TRANG “THƠ TRĂM NHÀ”

.
LỜI THƯA
.
Tôi mở blog THƠ TRĂM NHÀ tại địa chỉ thotramnha.blogspot.com để có một sân chơi mà ở đó sẽ đăng thơ của tất cả các bạn mà không phân biệt biên giới không gian và trường phái. Thơ già, thơ trẻ, thơ cách tân vô tư thể hiện. Có một điều thơ phản ảnh xã hội nhưng không sa vào chính trị và chống Nhà nước. Ổ đây cũng đăng tải bàn luận, phê bình, giới thiệu thơ. Cùng các mục vui, thư giãn…
.
Rất mong các nhà thơ, các bạn yêu thơ hợp tác để THƠ TRĂM NHÀ là một vườn thơ hương sắc…
.

Bài vở gửi qua Email: tranhamvui@gmail.com Tiếp tục đọc

Đọc lại Trần Dần, nghĩ về thơ hiện nay

Nhà thơ Trần Dần, năm 28 tuổi. Ảnh: TL gia đình. Theo chungta

Dương Kỳ Anh

 – Làm mới, đổi mới thơ là công việc tưởng như chỉ  riêng của các nhà thơ, nhưng thực ra  không  hẳn vậy. Nó cũng là công việc của các nhà phê bình,  các nhà biên tập, các nhà quản lý , của đọc giả yêu thơ  vv …Tôi thiển nghĩ vậy .Tôi được gia đình cố thi sỹ Trần Dần tặng cuốn “Trần Dần – thơ”, dày gần 500 trang do nhà xuất bản Đà Nẵng ấn hành.  Trước đây, do ít thời gian nên tôi chưa đọc kỹ.

Giờ có thời gian, tôi đọc kỹ tập thơ của ông, đọc cả những bài viết về ông trong đó. Tôi cảm thấy nhận định sau đây của nhà phê bình Vương Trí Nhàn là chuẩn xác hơn cả: “Trước mắt người đọc thấy hiện rõ nét một nhà thơ sứ đồ, mà cũng là một nhà cách mạng bẩm sinh, con người của dằn vặt, trăn trở, con người quyết liệt, đi gần tới thô tục, cục cằn, con người căm thù xã hội cũ và tất cả những gì trì trệ, mòn mỏi , đến mức sẵn sàng chởi thề, đập phá, song cũng là con người có trái tim run rẩy, cặp mắt rưng rưng trước cái mới đang sinh thành.”

Tôi thiển nghĩ, hai câu thơ in trang đầu tập thơ của ông đã nói rõ về con người ông: Tôi yêu đất mẹ đây – có cỏ hoa làm chứng

Tôi yêu chủ nghĩa này – cờ đỏ cãi cho tôi

Người ta đã viết, nói, phê phán, tranh cãi khá nhiều về Trần Dần và thơ của ông thậm chí có người còn quy chụp cho ông những điều ngoài thơ. Gần đây, lại có người viết bài phê phán, phủ nhận thơ ông, rồi lại có người viết bài phản bác, ca ngợi hết lời … Khen chê là chuyện thường tình, tôi thiển nghĩ không có gì phải bàn nhiều, điều mà tôi muốn nói là sự suy diễn, quy chụp, phủ nhận sạch trơn hay đề cao quá mức một nhà thơ hay một khuynh hướng thơ nào đó. Tiếp tục đọc

Cảm xúc nắng nóng: Khoan hãy về Hà Nội nghe anh

Bài thơ của cô giáo Nguyễn Thị Lan Hương – hiện là giáo viên dạy Tiếng Anh tại Trường THPT Hoài Đức B (Hà Nội) – sáng tác sau khi chia sẻ đã hút sự chú ý của nhiều người bởi đề cập trực tiếp tới đợt nắng nóng kỷ lục tại Hà Nội mấy ngày qua.

.

KHOAN HÃY VỀ HÀ NỘI NGHE ANH

.

“Khoan hãy về Hà Nội nghe anh

Trời nắng lắm đến ve còn phải trốn

Đường phố đông chỉ toàn là hình nộm

Những bộ chăn di động đến rồi đi.

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh

Kẻo cháy hết những lời chưa kịp nói

Cây héo rũ dưới một trời nắng chói

Cánh phượng rơi chưa chạm đất đã khô. Tiếp tục đọc

NGẪM MÀ HỔ THẸN VỚI “CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN ĐƯƠNG ĐẠI” của NGUYỄN KHÔI

Bình luận Văn học của Lê Mai

Chẳng hiểu sao, đột nhiên trên “mạng” @ và trong xã hội hồi này lại ồn ĩ lên chuyện “Chân dung các Nhà văn”…hết Xuân Sách, đến Trần Nhương, Đỗ Hoàng rồi lại Nguyễn Khôi… Lê Mai tôi thấy có cái gì đó bức xúc, không bình thường trong đời sống xã hội, mà cụ thể là trên Văn đàn đương đại của ta  hôm nay. Đó là ngẫu nhiên hay tất nhiên của dòng chảy lịch sử ? Thiển nghĩ, văn chương của cái thời minh họa – trại lính- “tố cáo”, “nâng bi” lừa mị đến trơ trẽn …thứ văn chương đó đã đóng góp được gì cho Nhân dân, cho Tổ Quốc? có xứng đáng cho người đời khắc họa Chân dung các Nhà văn. Phải chăng đó là hiện tượng “tự sướng”, đầy ngộ nhận của các Văn nghệ sĩ?

Tuy nhiên, khi ta đọc Xuân Sách và Nguyễn Khôi (cách nhau 25 năm,mỗi người một vẻ) thì tưởng vậy mà không phải vậy! Tiếp tục đọc

Tác giả thật của hai bài thơ “Nhớ vợ”, “Em tắm”

.
HOÀNG BÌNH TRỌNG
.
Tôi về công tác ở trường Mỏ – Địa chất (đóng tại thị xã Phúc Yên – tỉnh Vĩnh Phúc) cuối năm 1967. Vài năm sau, tôi gặp nhà thơ xứ Nghệ Nguyễn Bùi Vợi dạy học gần đấy, qua Nguyễn Bùi Vợi tôi được làm quen với Cầm Giang, nhà thơ quê xứ Thanh, lấy vợ và định cư ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.

Thời kỳ này tôi mới tập tành làm thơ, gia sản chỉ có dăm bảy bài đăng rải rác trên các báo. Trong khi đó thì hai anh đã là tác giả có tên tuổi, đặc biệt Cầm Giang đã có thơ in thành tập ở một nhà xuất bản lớn, có thơ phổ nhạc, có thơ nằm trong tuyển tập quốc gia. Cho nên tôi cứ thấy giữa mình với hai anh có một khoảng cách xa vời. May thay, đó chỉ là ý nghĩ của riêng tôi, trong thực tế Nguyễn Bùi Vợi với Cầm Giang đã cư xử với thằng bạn kém họ chục tuổi này hầu như chẳng có khoảng cách nào cả. Tiếp tục đọc

Việt Phương – nụ cười và sự “ngờ nghệch”

Thơ của Xuân Dương

Ngày xưa, nhà thơ Việt Phương viết:
Ta nhất quyết đồng hồ Liên-xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ
Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào
Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
Sự thơ ngây đẹp tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao
. [1]

Thế nên
Bình minh là lúc ta thức dậy 
Dù mặt trời lặn ở phương Tây
Tìm kỷ niệm đẹp, chỉ có trong nỗi nhớ
Tìm lời hay thấy Việt Phương
Tìm phim hay thấy Trần Văn Thủy
Tìm phút bình yên giữa tiếng bom thời đánh Mỹ
Tìm bút cong, đầy
Tìm người đu dây, khối
Tìm người để tin, đừng vội… Tiếp tục đọc