• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Phùng Cung – “chữ Quê” kỳ diệu

Ngô Minh

.

Khoảng năm 1986, tôi được mời đi dự trại viết văn dành cho người viết văn trẻ ở Việt Trì một tháng, xong về Hà Nội nằm ở “Chòi ngắm sóng” của Phùng Quán chơi thêm cả tuần nữa. Thong dong thế nên biết được nhiều chuyện lắm. Những ngày đó ngày nào anh Quán cũng đạp chiếc xe đạp cuốc Liên Xô cao lênh khênh, giải thưởng cuộc thi viết về Lê Nin, truyện ngắn “Như con cò vàng trang cổ tích”, chở tôi đi ăn các món Hà Nội và thăm các đại gia văn chương như Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt,… Một buổi sáng, uống xong mấy chén rượu “diệt sâu bọ”, anh Phùng Quán bảo:” Hôm nay mình sẽ chở Ngô Minh đến thăm một người lạ lùng, người đắt giá nhất trong làng “Nhân văn” xưa. Một người mà chỉ một truyện ngắn đã phải đánh đổi cả một đời người, một “nhà thơ chữ quê kiệt xuất”- đó là anh Phùng Cung… Tiếp tục đọc
Advertisements

Giảng viên đại học Sài Gòn rao bán thơ 5.000 đồng sau cơn bạo bệnh

Phó Giáo sư Đào Ngọc Chương sau cơn xuất huyết não đã quyết định rao bán thơ của mình với giá 5.000 đồng mỗi bài.

Phó Giáo sư Đào Ngọc Chương, 64 tuổi, hiện giảng dạy môn Văn học Mỹ ở khoa Văn học, Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn TP HCM. Mới đây ông bị xuất huyết não, đang điều trị tại Bệnh viện Thống Nhất. Trong thời gian nằm viện, ông cảm thấy “mơ hồ về nhiều chuyện cuộc sống, những khó khăn gian khổ” và quyết định rao bán thơ do mình tự sáng tác. Thư ngỏ bán thơ của Phó giáo sư Chương được con trai của ông là Đào Nguyễn Vĩnh ghi lại trên trang cá nhân của ông.

“Tôi gửi bài thơ tới các bạn với hình thức status, giá 5.000 đồng một bài thơ, các bạn có thể trả rẻ hơn. Tôi sẽ ghi rõ ngày giờ mà tôi sáng tác bởi vì bài thơ có đời sống của nó”, nhà giáo chia sẻ. Ông cũng nói rằng mỗi tuần chỉ bán một bài thơ. Sau đó ông thông báo giảm giá còn 999 đồng một bài thơ và mỗi bài chỉ bán cho một người một lần.  Tiếp tục đọc

BÀI THƠ “HAI CON KHỈ CỦA BRUEGEL” (Của WISLAWA SZYMBORSKA)

Đỗ Tiến Bảng
.

Hai con khỉ của Bruegel (1)

.
Ðây giấc mơ lớn của tôi trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông:
bị xích chân
hai con khỉ ngồi trên cửa sổ
ngoài kia biển đang tắm
và bầu trời đang bay.


Môn tôi thi lịch sử con người
Tôi lắp bắp và tôi ngụp lặn. Tiếp tục đọc

CẢO THƠM LẦN GIỞ … – Bùi Giáng viết về thơ Tuệ Sỹ

Tuệ Sỹ một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn kia còn ẩn một nguồn thâm viễn u u… Một bữa ông đọc cho tôi nghe hai câu thơ chữ Hán của ông:

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

Ông  bảo làm sao tiếp cho hai câu để nên bài tứ tuyệt. Tôi đề nghị với ông nên nhờ ni cô Trí Hải tiếp giùm. Ông ngượng nghịu bảo tôi đừng nên rỡn đùa như thế. Vậy tôi xin lai rai thử viết:  

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy

Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ

Trí Hải đa tàm trúc loạn ty Tiếp tục đọc

 PHƯỜNG BÁT ÂM

Thơ ĐĂNG XUÂN XUYẾN
.

Tâm tà ma

Khoác áo cà sa

Nhắng nhít đăng đàn lòi đuôi loài chồn cáo. Tiếp tục đọc

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM

Phạm Lưu Vũ

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM
(Kẻ hậu sinh cung kính lạy cụ Đồ Chiểu)

Hỡi ơi! Thuế nặng phí dày, lòng dân bải hoải.

Trăm năm công đánh giặc, chưa chắc mà nay ở ngôi cao,
Mấy đời móc túi dân, thân tuy béo tiếng tham như chó

Nhớ quân xưa:

Con cái nhà ai,
Ăn no dửng mỡ.

Quen thân nhung lụa, đâu biết lòng dân,
Chỉ biết chọi nhau, ở trong biệt phủ.

Việc hát, việc hò, việc đàn, việc đúm… thân vốn quen rồi,
Học ăn, học nói, học chữ, học nghề… mắt đâu thèm ngó.

Nghiệp ăn hại kết tinh từ kiếp trước, cha quan to thì mình tất quan to,
Mùi tham lam đã ngấm đến cao lâu, thích hối lộ như mèo hoang thích chuột. Tiếp tục đọc

Trăm năm nữ sĩ Ngân Giang

Nhà văn Hoàng Quốc Hải

Hai mươi tám năm trước, nhóm chúng tôi gồm nhà thơ Trần Lê Văn, nhà văn Hoàng Tiến, nhà thơ Chu Thành, nhà thơ Tô Hà và tôi tổ chức một cuộc thơ mừng nữ sĩ 72 tuổi tại Cung văn hóa Hữu nghị. Ngày ấy các nhà thơ lớn tuổi cùng lớp lứa với bà còn nhiều người đến dự như Phan Khắc Khoan, Thanh Châu, Hồ Zdếnh, Vũ Đình Liên, Huy Cận , Tế Hanh v.v… Đặc biệt có trung tướng Đàm Quang Trung, phó Chủ tịch Quốc hội, chính là chàng trai- nhân vật chíến sĩ trong bài “ Xuân chiến địa” do Ngân Giang sáng tác từ năm 1946 cũng có mặt. Buổi thơ hôm đó đông đến nỗi hội trường hơn 400 ghế mà không còn chỗ ngồi, khách phải đứng quanh các hàng ghế, tràn cả ra hành lang.

Và cũng từ bữa ấy, nữ sĩ Ngân Giang được hồi sinh sau 34 năm vắng bóng trên thi đàn. Các báo khắp hai miền Nam- Bắc đều nói về sự kiện Ngân Giang tái xuất. Và chỉ vài ba năm, các nhà xuất bản đã in cho bà tới 4 tập thơ.

Trong số các nhà thơ nữ cùng thời, phải nói Ngân Giang là một hiện tượng lạ. làm thơ với bà như một khả năng thiên bẩm. Năm 6 tuổi đang chơi cùng các bạn, thấy con tầu hỏa lù lù tiến vào sân ga, rồi lại ủ còi mở máy ào ào biến mất, cô bé ứng khẩu đọc luôn:

Tầu về rồi tầu lại đi

Khối vô tình ấy nhớ gì sân ga

Từ 9 tuổi, Ngân Giang đã có thơ đăng báo. Tập thơ đầu tay của bà in năm 1932 có tựa đề “Giọt lệ xuân”. Nhật báo “Phụ nữ thời đàm” dành hẳn một trang để giới thiệu “Giọt lệ xuân với nữ sĩ tí hon Hạnh Liên- Đỗ Thị Quế”. Tiếp tục đọc