• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Hai tạp văn của Vương Tiểu Ba (TQ)

Lê Thanh Dũng (dịch)

I- CÂY DỪA VÀ SỰ BÌNH ĐẲNG

Hơn hai mươi năm trước, tôi đi lao động ở Vân Nam. Khí hậu ở đây nóng nực, các loài cây trái vùng nhiệt đới không thiếu thứ gì; chỉ dừa là không thấy có. Theo ghi chép của dã sử, chuyện này có căn nguyên của nó. Nghe nói trước Tam quốc, Vân Nam trồng đầy dừa, dân tộc ít người sống yên vui dưới tán lá rừng dừa. Ai cũng biết, mọi bộ phận của cây dừa đều dùng được, cùi dừa ăn thay cơm, nước dừa để uống, dầu dừa làm thức ăn, thân dừa cho gỗ, tơ lá dừa làm sợi dệt quần áo thô. Cây dừa thỏa mãn hầu hết nhu cầu hàng ngày, dân ở đây cũng không cần làm nông, sống rất an nhàn.

Đùng một cái Gia cát Lượng kéo quân đến. Ông ta muốn giáo hóa dân chúng ở đây. Ông ta bắt họ phải sống theo cách sống của chúng ta: Làm những việc ta làm, mặc quần áo như ta mặc, phục tùng chế độ của ta. Việc này lúc đầu không thành công lắm. dân chúng chẳng thấy cách sống của ta hay ho ở chỗ nào. Tiếp tục đọc

Để nhớ một thời: “Được đi học thì đừng ăn cắp!”

Đỗ Trung Quân –  Nguồn: baotreonline.

Nhà sách Khai Trí trên đường Lê Lợi – Sài Gòn. 1969

Tản văn dưới đây của nhà thơ Đỗ Trung Quân đã làm nhiều cư dân mạng xúc động và thú vị. Ông gợi lên hình ảnh của tiệm sách Khai Trí và người chủ của nó, một nơi thân quen trong lòng người Sài Gòn yêu chữ nghĩa.

…Tủ sách ở nhà không còn đủ cho thằng nhóc nữa. Nó cũng hết tuổi thiếu niên từ lâu, nó nhảy lên Sài Gòn tìm được chỗ này nơi rừng sách mênh mông, nơi có thể cắm mặt vào sách từ sáng tới chiều miễn… không được mang ra mà quên trả tiền. Tiếng lóng của Sài Gòn là “đọc cọp“ như xem cine không mua vé, lẫn vào đám xếp hàng để chuồn vào gọi là “xem cọp”. Ông chủ hiệu sách ngồi trên lầu 2. Người Sài Gòn thường gọi là “ông Khai Trí”; lâu dần chỉ người trong giới mới nhớ tên thật của ông: Nguyễn Hùng Trương. Xuất thân không được học hành nhiều nhưng con người này sẽ trở thành một trong những biểu tượng “Khai Trí” cho nhiều thế hệ học sinh, sinh viên Sài Gòn bằng nhà sách danh tiếng của mình.  Tiếp tục đọc

Bài thơ “Chu hành tức sự” của Nguyễn Du: Hành trình rời xa cái ác về với quê hương

Nguyên tác

舟行即事

西粵山川多險巇,
行行從此向天涯。
崩崖怪石怒相向,
水 鳥 沙 禽 狎不飛。
天地扁舟浮似葉,
文章殘息弱如絲。
為憐上國風光好,
關鎖鄉情未放歸。

Chu hành tức sự

Nguyễn Du)

Tây Việt sơn xuyên đa hiểm hy,
Hành hành tòng thử hướng thiên nhi (nhai).
Băng nhai quái thạch nộ tương hướng,
Thuỷ điểu sa cầm hiệp bất phi.
Thiên địa thiên chu phù tự diệp,
Văn chương tàn tức nhược như ty.
Vị liên thượng quốc phong quang hảo,
Quan toả hương tình vị phóng quy.

Dịch nghĩa Tiếp tục đọc

CHÂN DUNG NHẠC BẤT QUẦN (thời nay NGỤY QUÂN TỬ … vô số kể) 

Nhạc Bất Quần là một nhân vật lớn trong bộ tiểu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ của nhà văn Kim Dung. Nguyên Trung Hoa có năm ngọn núi (ngũ nhạc) nổi tiếng: Tung Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn và Hoa Sơn, mỗi ngọn núi có một kiếm phái. Nhạc Bất Quần là chưởng môn nhân phái Hoa Sơn, có ngoại hiệu là Quân tử kiếm.
Về ngoại hình, Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần là một “thư sinh có năm chòm râu dài, mặt đẹp như mặt ngọc, chính khí hiên ngang khiến người phải đem lòng ngưỡng mộ”. Con người ấy đã trên sáu mươi tuổi nhưng nhờ tu luyện nội công nên nhìn qua, chỉ mới như cỡ bốn mươi. Ngoại hiệu của y là Quân tử kiếm cho nên không bao giờ đánh lén, đánh sau lưng người khác, ăn nói mực thước, không bao giờ lên tiếng tranh biện với ai. Ngược với cái tên Nhạc Bất Quần (không chơi với ai), y kết giao với rất nhiều bạn hào sĩ giang hồ chính phái. Tiếp tục đọc

TẠP ĐÀM VỀ ĐỌC SÁCH

Mạc Ngôn

.
Báo điện tử Hội Nhà văn Trung Quốc (www.chinawriter.com.cn), ngày 26-07-2010, đưa lên mạng bài viết “Tạp đàm về đọc sách” của nhà văn đương đại Trung Quốc nổi tiếng Mạc Ngôn, đã đăng trên báo “Văn hoá Trung Quốc” cùng ngày
.
Nhà văn Mạc Ngôn sinh ngày 17-2-1955, tại huyện Cao Mật, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Ông đã từng được cả thế giới, trong đó có Việt Nam, biết đến với bộ phim truyện nhựa “Cao lương đỏ”, do đạo diễn nổi tiếng Trương Nghệ Mưu chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Mạc Ngôn. Bộ phim đã được giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim quốc tế Cannes năm 1994.
.
Nhiều tác phẩm của nhà văn Mạc Ngôn đã được dịch sang tiếng Việt và có tiếng vang ở Việt Nam: “Báu vật của đời”, “Cao lương đỏ”, “Đàn hương hình”, v.v…
.
Chúng tôi trích dịch bài viết “Tạp đàm về đọc sách” của nhà văn Mạc Ngôn, để bạn đọc tham khảo.
.
*  
.    
Đầu thập niên 80 thế kỷ trước, tôi làm lính ở Bảo Định, tỉnh Hà Bắc, thời gian nghiệp dư học tập viết lách. Viết được bản thảo, tôi không dám gửi bài cho các tạp chí lớn. Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật thành phố Bảo Định có một tờ tạp chí văn học hai tháng ra một kỳ – “Đầm sen” (Liên Trì), là một tạp chí nhỏ, gần chỗ tôi nhất, trong lòng cũng gửi gắm vận may “thứ nhất cự ly” (cận thuỷ lâu đài), thế là bèn liên tục gửi bài đến. Cuối cùng có một ngày gửi trúng! Tạp chí “Đầm Sen” đăng liên tục năm truyện ngắn của tôi, trong đó bao gồm cả truyện ngắn “Âm nhạc dân gian” được cụ Tôn Lê ưa thích. Tiếp tục đọc

ĐIẾU VĂN TẠI LỄ TRUY ĐIỆU NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN

Chúng tôi là người như thế nào?

Điếu văn của Dạ Ngân tại Lễ truy điệu chồng, 6 giờ sáng 7/3/2017. Người đọc điếu văn là anh Đỗ Phả, bạn thân của gia đình. 
Kết quả hình ảnh cho nguyễn quang thânVào một khuya tháng Chạp năm Ất Hợi 1935, một nhà văn tương lai của quốc gia ra đời. Ông nội đứa bé, vị Cử nho của vùng bán sơn địa Hương Sơn đặt tên cho đứa cháu đích tôn của mình là Thân, Nguyễn Quang Thân. Vẻ đĩnh ngộ của bé trai đầy ắp kỳ vọng của gia tộc khiến người ông có một lựa chọn nữa: khai sinh ghi ngày 15/4/1936, ngày chào đời của hoàng tử Bảo Long cho đứa cháu này. Có gì đó gần như phức tạp, phức tạp thú vị trong tính cách và số phận của nhà văn tương lai. Sau này, lỡ khi bị vợ trách anh ngang tàng, anh thanh minh mình là Con trời, là Hoàng tử, nhưng khi bình tĩnh tổng kết, anh bảo anh Ất Hợi nên không có khí chất làm quan, ất biến vi vong. Và anh nói thêm, anh may mắn, luôn luôn may mắn, may mắn suốt cả đời mình. Tôi hoài nghi, bởi khi tôi bị anh cuốn hút, thì anh đã 47 tuổi, sắp tri thiên mệnh, anh may mắn ư, luôn luôn may mắn trong bối cảnh miền Bắc xã hội chủ nghĩa đói kém bên bờ vực vậy ư? Anh cười ngất, đúng, không phải bên bờ vực mà là chúng ta đã lóp ngóp ở dưới đáy rồi, nhưng mà anh vẫn cứ may mắn!  Tiếp tục đọc

CẢM VÀ NGHĨ VỀ CÁI SỰ QUẢNG CÁO

Tạp bút của Nghiêm Lương Thành

– Bố ơi, đến quảng cáo rồi! – Thằng con ba tuổi vỗ tay, nhẩy cẫng lên và hớn hở ôm lấy cổ tôi mà vui mừng – Uống sữa … thì thông minh vượt trội thật hả bố ?

– Ừ, thông minh vượt trội.

– Thông mimh là gì?

– Là nghĩ nhanh, học giỏi.

– Học giỏi để làm gì cơ?

Thực bụng, về vấn đề này, tư duy gần như mặc định của tôi là: Học giỏi để sau này thi vào đại học, rồi học lên cao nữa. Đi xin việc, dễ được việc tốt, nhàn hạ, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, lên xe xuống ngựa, danh giá thơm tho mà lương lại cao. Nhưng không hiểu thế nào, tôi lại bật ra như một cái máy, bảo:

– Để sau này có nhiều hiểu biết, làm được nhiều việc có ích cho nhân dân.

– Nhân dân là ai hả bố?

Tiếp tục đọc