Thấm thoắt đã qua nửa mùa xuân, mưa phùn gió bấc không còn nữa mà chỉ có nắng mới với gió ấm phơi giữa đất trời. Thiên nhiên và cây cỏ cũng thi nhau trổ hoa khoe sắc phơi màu. Giữa muôn hồng ngàn tía kia không biết có ai để ý tới loài hoa dành dành bình dị mọc ở nơi thôn dã?

Làng Thuận Vi quê tôi năm nào cũng thế, vào cuối tháng hai hoa dành dành bắt đầu nở và tới trung tuần tháng ba thì khắp bờ ao ngõ xóm đã trắng xoá hương vị ngọt ngào. Hương dành dành như được chắt ra từ nắng gió, từ những hạt phù sa nâu đỏ cho ta cảm nhận được sự nồng ấm của đất trời, của tình người, tình cây cỏ nguyên sơ. Mùi hương dành dành thoang thoảng tựa mùi thơm của ngọc lan xen lẫn vị ngọt hải đường khiến các em nhỏ thích thú rủ nhau đi bứt hoa mút mật. Tiếp tục đọc