• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Cách đọc một cuốn sách khó

Những tư tưởng lớn đến từ những tác phẩm vĩ đại

Thưa tiến sĩ Adler,
.

Nói thật với ông, tôi nhận thấy những cuốn sách gọi là vĩ đại rất khó đọc. Tôi sẵn lòng tin lời ông rằng chúng vĩ đại. Nhưng làm sao tôi có thể đánh giá cao sự vĩ đại của chúng nếu như đối với tôi chúng quá khó đọc? Ông có thể cho tôi vài gợi ý hữu ích về cách đọc một cuốn sách khó không?

I.C.

I.C. thân mến,

Nguyên tắc đọc quan trọng nhất là nguyên tắc mà tôi cứ nói đi nói lại với nhóm nghiên cứu về những tác phẩm lớn của tôi: Trong khi đọc một cuốn sách khó lần đầu tiên, cứ đọc nó một mạch không dừng lại. Hãy chú ý đến những gì anh có thể hiểu, và đừng dừng lại vì những gì anh chưa nắm bắt được ngay lập tức. Cứ làm như vậy. Đọc một mạch cuốn sách không nản lòng vì những đoạn, những chú thích, những luận điểm, những tham khảo mà anh không nắm bắt được. Nếu anh dừng lại ở bất kỳ những chướng ngại này, nếu anh cứ trì hoãn, anh sẽ thất bại. Trong hầu hết các trường hợp, anh sẽ không thể giải đáp được sự việc bằng việc bám lấy nó. Anh có cơ hội hiểu nó nhiều hơn qua lần đọc thứ hai, nhưng điều đó đòi hỏi anh phải đọc cuốn sách một mạch trong lần đầu. Tiếp tục đọc

Advertisements

Hành khúc Radetzky – Bản quốc ca Áo không chính thức, dành cho chiến tranh nhưng chỉ ngợi ca hòa bình

Một tác phẩm vốn dành cho quân đội nhưng dường như chỉ có chất liệu hòa bình…

Johann Strauss I, hay còn gọi là Johann Strauss Cha (1804-1849)

Johann Strauss I (1804-1849), tiếng Đức Johann Baptist StraußJohann Strauss (Vater); còn gọi là Johann Baptist StraussJohann Strauss, Sr., hay Johann Strauss Cha), sinh ra tại Viên. Ông là một nhà soạn nhạc lãng mạn người Áo nổi tiếng vì các điệu valse của ông và vì cùng với Joseph Lanner phổ biến hóa chúng, đặt nền tảng cho các con ông kế thừa triều đại âm nhạc của mình. Sáng tác nổi tiếng nhất của ông có lẽ là Hành khúc Radetzky, được xem là một bản hành khúc sôi động và lý thú.  Trong khi đó, bản valse nổi tiếng nhất của ông có lẽ là Lorelei Rheinklänge, nhạc kịch số 154.

Radetzky March, một hành khúc mà ai nghe cũng phải nhún nhảy dậm chân… Tiếp tục đọc

ĐỢI …

MỘT TÍN ĐỒ LỤC BÁT

Vũ Nho
Đọc “Con gái thì thứ hai” của Đồng Thị Chúc, nxb Văn học, 2017
.

Kết quả hình ảnh cho Đồng thị ChúcNhan đề “Con gái thì thứ hai” gây cho người đọc chút tò mò. Tại sao lại thứ hai? Phải chăng tác giả muốn tranh luận, ủng hộ hay phản bác tư tưởng trọng nam khinh nữ trong câu “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” (Một con trai thì coi là có, mười con gái coi bằng không)? Hay tranh luận với cách nói có vẻ thô thô trong dân gian “một trăm đứa con gái, không bằng hòn… của đứa con giai”? Tưởng vậy mà không phải vậy. Con gái thì thứ hai là cách giải thích riêng của tác giả về 2 thì , hai giai đoạn của người con gái:

Một thì bên mẹ bên cha

Một thì em ở cùng nhà các con

(Hai thì con gái)

Thì thứ nhất ở nhà cùng cha mẹ đẻ. Thì thứ hai là thì ở nhà chồng. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo lại nhất quyết rằng thì thứ hai của người con gái là thì “hồi xuân”. Tiếp tục đọc

ĐỌC “CHUYỆN LÍNH TÂY NAM”

Hoàng Tuấn Công
Kết quả hình ảnh cho Chuyện lính Tây Nam

Tôi là người lính bộ binh, tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam,…Bốn năm đầy hy sinh gian khổ, với rất nhiều bạn bè đồng đội tôi đã không trở về…Chính họ đã nhắc tôi kể lại câu chuyện Tây Nam này, dù tôi không phải là nhà văn, nhà báo (…) Cũng bởi ngại ngần chưa dám nhờ ai, nên tôi tự mình viết luôn lời tựa cho cuốn sách này, như một người lính được lệnh bước lên dưới quân kỳ, tự giới thiệu mình trước mặt hàng quân…
Tôi đã lập tức bị cuốn hút và phấn khích ngay từ trang đầu tiên, cũng là lời tựa ngắn gọn, giản dị mà đầy kiêu hãnh của chính tác giả. Và dù đã được biết đến “Chuyện lính Tây Nam” qua lời giới thiệu ấn tượng của Nhà báo Trương Huy San, từng nghe chuyện những người lính từ chiến trường Campuchia trở về, nhưng những dòng hồi ức của Trung Sỹ vẫn đem đến cho tôi bao nhiêu bất ngờ và cảm xúc. Tiếp tục đọc

BÀI THƠ CÔ GIÁO LAM  ĐÃ ĐI VÀO GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC 

Kiều Phong

17.3.18

Kiều Phong (VNTB) – Năm học 2016-2017, bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô giáo Trần Thị Lam được giới thiệu chính thức cho sinh viên năm thứ hai, ngành văn học, trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM.

Trong hai trường đào tạo khối ngành xã hội- nhân văn lớn nhất cả nước là Đại học KHXH-NV TP.HCM và Đại học KHXH-NV Hà Nội, thì đại học KHXH-NV ở Sài Gòn là trường được cho là có được tự do học thuật cởi mở hơn. Chính vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi đây là trường có giảng viên sớm đưa bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam- chuyên văn Hà Tĩnh vào chương trình giảng dạy, sớm hơn đại học KHXH-NV Hà Nội, nếu không muốn nói là trường sớm nhất cả nước đưa tác phẩm nổi tiếng ra thảo luận ở giảng đường.

Một chuyên gia hàng không, đồng thời cũng là một nhà báo độc lập nổi tiếng, ông Nguyễn Đình Ấm cho biết, ông có một đứa con gái và cho vào học ở trường ĐH KHXH-NV TP.HCM. Nhà ở Hà Nội, và nếu cho con gái học ĐH KHXH-NV Hà Nội thì ông Ấm tiết kiệm được rất nhiều chi phí đường đi và ăn ở học xa cho con gái mỗi tháng. Tuy nhiên, ĐH KHXH-NV Hà Nội, theo ông cho biết, thì sinh viên chạy tiền để được điểm cao và điểm vớt các môn, bê bối này làm ông không thích. Thế rồi ông quyết định cho cô con gái vào học tại Sài Gòn. Tiếp tục đọc

“HỒI ỨC LÍNH TÂY NAM”

(CN) – Dù sao, đây mới chỉ là một góc nhìn. Để có được sự khách quan, cần đặt mình vào vị trí của người ra quyết định và nhìn nhận vấn đề trên cái nhìn tổng thể.
.

Huy Đức

Năm con gà bị vặn cổ; một con heo sặc tro, chỉ ít phút sau, lính pha thịt chặt xương đâu ra đấy [gà và heo của những người dân Khmer vừa chạy, trong thời điểm người lính được quán triệt “không lấy cái kim sợi chỉ của dân”]. Những người lính giành nhau những miếng vàng lá. Những người lính loay hoay mở chiếc đồng hồ trên cổ tay một tên “Pốt” vừa bị bắn hạ. Và, những món đồ cổ trong ba lô…

Chưa có một cuốn sách nào tiếp cận những “người lính tình nguyện” ở cả những góc khuất như thế. Nhưng, đấy là chiến tranh. Đấy là những người lính rách rưới, đói xanh xao, hành quân cả tháng, không có “chất tươi”. Đấy là những người lính có thể chết vì hổ vồ, rắn cắn; có thể mất chân, có thể mục kích 4, 5 đồng đội của mình bị hất tung lên bởi một trái mìn…

Đấy là những người lính đang ở độ tuổi 18, có người là “học trò Văn Vượng” có thể ôm guitar nắn nót từng bài cổ điển như Vũ Khúc Tây Ban Nha, Arabia… Nhưng, phải “đập vỡ cây đàn” theo đúng nghĩa đen để đối diện với một cuộc chiến mà số người chết khát, chết vì sốt rét chưa chắc đã ít hơn số người chết vì đạn xuyên, vì B40, vì mìn K58…

Chưa có một cuốn sách nào viết về cuộc chiến hơn mười năm (12-1978 đến 9-1989) của những người lính Việt Nam trên đất Campuchia cận cảnh, chân thực và sống động như Hồi Ức Lính Tây Nam. Tiếp tục đọc