• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

DỐI TRÁ TRÀN LAN, GIÁO DỤC TAN HOANG

Ngô Văn Giá
.
Vừa rồi VTC kéo tôi vào chương trình talk show để thảo luận về câu hỏi: Tại sao càng lớn lên, người ta càng hay nói dối?
.
Đặt vấn đề như vậy là thú vị. Khởi đầu câu chuyện này là từ một kết quả nghiên cứu của ông Trần Ngọc Thêm. Bằng phương pháp test, thống kê, phân tích, kết quả đưa ra là vậy.
.
Căn bệnh nói dối thì thời nào cũng có. Nhưng mỗi thời, mức độ có khác nhau. Có thời, trong bối cảnh chiến tranh, toàn dân bị hút vào cái sống cái chết, căn bệnh này có phần suy giảm. Trong thời bình, khi con người ta phải đối diện với miếng cơm manh áo, với gánh nặng mưu sinh…căn bệnh nói dối lại có cơ bùng phát. Cho đến ngày hôm nay, bệnh nói dối đã trở nên kịch phát, trở thành một đại dịch, không kiểm soát được.

.

Căn bệnh nói dối, giả trá tràn lan, không trừ một nơi chốn nào.

.
Cao thì ở nghị trường. Họ diễn thuyết cái mà họ chưa chắc đã nghĩ. Họ bấm nút đồng ý cái mà họ chưa chắc đã mong. Họ trả lời phỏng vấn những điều mà họ không tin là thật. Họ đăng đàn diễn thuyết dạy dỗ thiên hạ những điều mà chính họ hoang mang. Họ nói dối một cách…tâm huyết. Thấp thì ở các cơ quan, công sở, trường học, bệnh viện…, tất tật, trong cả các sinh hoạt dân sự hàng ngày. Tiếp tục đọc
Advertisements

Ai là “đấng bậc” trong làng “đổ lỗi” hiện nay?

Về chuyện “tranh công” thì đã có từ cổ tích với gã Lý Thông. Nhớ lại thời đầu Đổi mới, khi nước ta xuất khấu được 1 triệu tấn gạo, có tới 6-7 cơ quan viết trong phần thành tích của bản báo cáo đều có câu “góp phần quan trọng trong việc xuất khẩu 1 triệu tấn gạo…”.

Chuyện “chối tội” thì cứ đến các phiên xử thất thoát tài sản Nhà nước hay tham nhũng là rõ nhất. Thua lỗ, thất thoát, thậm chí tham nhũng dẫu ngàn tỉ, trăm tỉ nhưng đều bai bải rằng không có tội. Có người còn cho rằng họ… có công! Tiếp tục đọc

Nghệ thuật lật đổ chế độ

Nguồn: Stephen M. Walt, “The Art of the Regime Change”, Foreign Policy, 08/05/2018.

Biên dịch:Nguyễn Ngọc Phương Mai

Như đã được dự đoán từ lâu, Donald Trump cuối cùng đã cúi đầu trước cái tôi của mình, trước sự ghen tị vặt vãnh với Obama, trước những nhà tài trợ cứng rắn, trước đội ngũ tư vấn hiếu chiến, và trên hết trước sự ngu xuẩn của chính ông ấy để quay lưng lại với Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA) – thỏa thuận quốc tế cấm Iran sở hữu vũ khí hạt nhân. Bên cạnh quyết định rời bỏ Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương đầy ngu ngốc, đây có thể là sai lầm nặng nề nhất của Trump trong chính sách ngoại giao.

Điều quan trọng là chúng ta cần hiểu những gì đang diễn ra ở đây. Quyết định của Trump không dựa trên mong muốn giữ bom hạt nhân khỏi tầm với của Iran; nếu thế, Mỹ phải trung thành với thỏa thuận và đàm phán để kết quả có hiệu lực vĩnh viễn. Sau tất cả, cả Cơ quan Hạt nhân Quốc tế (nơi quản lí và giám sát nhà máy ở Iran) và tình báo Mỹ đều nhất trí rằng Iran đã tuân thủ nghiêm ngặt JCPOA từ khi nước này đặt bút kí. Như Peter Beinart chỉ ra, thực tế Mỹ mới là quốc gia thiếu tôn trọng những cam kết của mình. Tiếp tục đọc

Ý kiến của nhà văn và người dân về Bản án xử nông dân Đặng Văn Hiến

TÔI PHẢI LÊN TIẾNG !

Tạ Duy Anh
.
Nếu hôm nay tôi im lặng, có thể tâm hồn tôi sẽ vĩnh viễn không còn tìm thấy sự bình yên như mình mong muốn và mọi nỗ lực sáng tạo của tôi hoàn toàn vô nghĩa.

Tôi đã bỏ lại mọi việc, để lục lọi, tìm hiểu về vụ án Đặng Văn Hiến. Tôi cố gắng để không bị sự cảm tính dẫn dắt. Và sau đây là ý nghĩ của tôi.

Anh Đặng Văn Hiến thực sự đã phạm tội. Là người chống lại bạo lực dưới mọi hình thức, tôi không thể không lên án hành động của anh. Khi nổ súng bắn vào những người đập phá tài sản của anh, anh quên mất rằng, họ chỉ là những kẻ làm theo mệnh lệnh, hoặc quá lắm là vì tiền. Nhưng bất kể thế nào thì họ không đáng phải chết. Bọn đáng chết là những kẻ tại thời điểm ấy đang ngồi trong các salon sang trọng, uống những chai rượu đắt tiền, nói những điều dối trá về đạo đức cách mạng, về học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh sau khi đã làm muôn vàn điều nhơ bẩn, đã ăn của dân không từ một thứ gì.

Bọn đó mới là thủ phạm anh Hiến ạ.  Tiếp tục đọc

Rác hôi do biến đổi khí hậu hay do giọng nhà quan?

Phát biểu trên của ông Thắng được đưa ra tại một buổi họp đầu tháng 7 của UBND TPHCM về tình hình kinh tế xã hội. Nguyên văn ông Thắng nói: “Do biến đổi khí hậu, sự tác động của các mùa dẫn tới mùi hôi ở các khu xử lý rác, đặc biệt ở ở bãi rác Đa Phước”.

Khỏi phải nói phát biểu trên đã dẫn đến bức xúc đến đâu của cư dân khu vực Nam Sài Gòn- nơi bị tác động nặng nhất của tình trạng ô nhiễm không khí từ các khu xử lý rác mà người dân bất cứ đâu, nghe đến phát biểu này, chắc chắn không khỏi tức cười. Tiếp tục đọc

Chiến tranh thương mại với Mỹ – thách thức lớn nhất của ông Tập

Chiến tranh thương mại với Mỹ tiềm ẩn nguy cơ khiến kinh tế Trung Quốc rơi vào suy thoái, từ đó ảnh hưởng tới quyền lực của Tập Cận Bình.

Tổng thống Mỹ Donald Trump (trái) đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago ở bang Florida hồi tháng 4/2017. Ảnh: Reuters.

Tổng thống Mỹ Donald Trump (trái) đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago ở bang Florida hồi tháng 4/2017. Ảnh: Reuters.

Trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã hoàn thành nhiều mục tiêu trong danh sách những nhiệm vụ phải làm ở trong lẫn ngoài nước. Đây cũng là thời kỳ mà Bắc Kinh miêu tả rằng “phương Tây rơi vào hỗn loạn, còn Trung Quốc trở nên thịnh vượng”, theo South China Morning Post.

Tập Cận Bình đã mở rộng tầm ảnh hưởng của Bắc Kinh thông qua sáng kiến “Vành đai, Con đường”, một chương trình phát triển cơ sở hạ tầng ông dành nhiều tâm huyết.

Trên phương diện cá nhân, ông đã thành công trong việc dập tắt những tiếng nói chống đối bên trong lẫn bên ngoài đảng Cộng sản Trung Quốc, được quốc hội hủy bỏ giới hạn nhiệm kỳ chủ tịch cũng như đưa tư tưởng Tập Cận Bình vào hiến pháp. Điều này khiến ông được xem là lãnh đạo quyền lực nhất Trung Quốc kể từ thời kỳ Mao Trạch Đông. Tiếp tục đọc

Người Hà Giang tự trọng

Tám mươi gram là lượng thịt mà một học sinh bán trú cấp hai ở xã miền núi Hà Giang được ăn trong một bữa.

Trên bảng công khai tài chính treo trên vách tường đã tróc sơn, thực đơn cho mỗi bữa ăn của 80 đứa trẻ đang tuổi dậy thì là 6,5 kg thịt, 15 bìa đậu phụ, 13 kg bí xanh và một bó hành lá.

Tôi không biết tám mươi gram là ít hay nhiều. Nhưng có một điều chắc chắn: mỗi bữa cơm có tám mươi gram thịt ấy đều là những ngày hạnh phúc trong quãng đời đi học của Lù Thị Sen. Trước khi được ở lại trường theo diện bán trú, Sen có sáu năm đi bộ đến trường. Mỗi ngày hai tiếng đi, hai tiếng về. Em đi qua bóng tối, qua trời mưa, lũ quét và sạt lở đất. Để giữ học sinh ở lại với trường, thầy cô đã dồn phòng học, dạy tăng ca để các em được ở bán trú. Tiếp tục đọc