• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

NHÀ HÁT NGHÌN TỶ VÀ TIẾNG OAN DẬY ĐẤT 

.
Nguyễn Thị Hậu

Hội đồng nhân dân TP.HCM trong phiên họp bất thường ngày 08/10/2018 đã biểu quyết 100% thông qua dự án đầu tư xây dựng Nhà hát Giao hưởng nhạc vũ kịch tại Khu đô thị Thủ Thiêm, nguồn kinh phí 1.500 tỷ đồng từ ngân sách nhà nước. Quyết định này đã làm dấy lên nhiều phản ứng của người dân thông qua mạng xã hội và những ý kiến trên báo chí xoay quanh hai vấn đề: 1. Thủ Thiêm là khu vực đang “nóng” do những sai phạm về đất đai của chính quyền thành phố gần 20 năm qua; 2. Sự cần thiết của công trình văn hóa này so với nhu cầu bức thiết về những công trình dân sinh khác như bệnh viện, đường xá… Tiếp tục đọc

Advertisements

Đồng tiền FDI

Năm trước, tôi có cuộc gặp với tổng giám đốc một trong những tập đoàn kinh tế lớn nhất Việt Nam. Ở đó, chúng tôi chia sẻ nhiều điều về FDI – vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài.

Chúng tôi cùng có chung nhận xét tích cực về vai trò và đóng góp to lớn của FDI đối với bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam. Có lẽ những tác động to lớn của FDI với tốc độ phát triển kinh tế Việt Nam không cần phải chứng minh thêm ở đây.

Nhưng cạnh đó, tôi và anh tâm đắc với nhau ở mấy điểm. Thứ nhất, theo tôi, có lẽ làm sao để giảm bớt tính “sính ngoại” với nhà đầu tư nước ngoài. Tính sính ngoại của người Việt thể hiện rõ ở thái độ tiêu dùng, với hàng ngoại, nước ngoài và cả trong ứng xử với nhà đầu tư FDI của quốc gia.

Trong câu chuyện, chúng tôi nhắc tới trường hợp của một doanh nghiệp FDI lớn đang hoạt động tại Việt Nam. Trong một hội nghị về FDI, tôi thấy vị lãnh đạo hiệp hội doanh nghiệp ngành nghề khi phát biểu câu đầu tiên đã “kính thưa, kính gửi” trọng thị đại diện tập đoàn FDI kia mặc dù có rất nhiều đại diện lãnh đạo các bộ, ngành, địa phương, tập đoàn doanh nghiệp Việt Nam, các tổ chức quốc tế quan trọng tham dự. Quan khách bối rối quay sang nhìn nhau. Đóng góp hàng năm từ doanh nghiệp nội của anh cho ngân sách gấp bảy lần doanh nghiệp vốn ngoại kia, nhưng họ luôn được đề cao quá mức ở mọi nơi. Tiếp tục đọc

TRÒ CHUYỆN THÁNG 9

TRÒ CHUYỆN THÁNG 9: Hoàng Đăng Khoa & GS.TS.NGND. Trần Đình Sử

Có những đổi thay tạo nên đứt gãy văn hoá 

Một ngày Hà Nội tháng chín, khi heo may theo thầy cô giáo và học sinh vào năm học mới, hương mùa thu nưng nức dậy khắp phố xá, sân trường, tại nhà riêng ở địa chỉ 22 Nguyễn Huy Tự, GS.TS.NGND. Trần Đình Sử đã tiếp chuyện phóng viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Với chất giọng Huế khoẻ khoắn, hào sảng, ông chia sẻ chân thành, thẳng thắn quan điểm cá nhân xung quanh một vài câu chuyện đang nóng dư luận, về cải tiến chữ viết và cách đánh vần tiếng Việt, về giáo dục và đào tạo, về học ngữ văn trong nhà trường…

 ————-

– Trước thềm năm học mới 2018-2019, dư luận cả nước xôn xao về cách đánh vần trong bộ sách Tiếng Việt Công nghệ giáo dục của GS. Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Phạm Toàn. Bạn đọc Văn nghệ Quân đội muốn nghe ý kiến của ông về câu chuyện đánh vần mà nhiều người gọi là “lạ” này…

+ GS. Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Phạm Toàn là những nhà giáo đáng kính, có hoài bão và có triết lí giáo dục tiên tiến. Các ông coi giáo dục là làm cho con trẻ được tự phát triển, Dạy học là tạo ra các hệ thống việc để cho học sinh làm, qua đó mà hình thành tri thức, tức là “thầy thiết kế, trò thi công”, như thế gọi là công nghệ giáo dục. Học trò tự lớn lên trong các thiết kế của thầy. Đó là tư tưởng giáo dục mới. Nhưng trong thực hiện vẫn có những bất cập, ví dụ Tiếp tục đọc

TÔI “LIÊN LỤY” BÙI TÍN

Phạm Xuân Nguyên

Nhân ông Bùi Tín mất (1927 – 2018) tôi nhớ lại chuyện này. Tôi không gặp ông trong đời. Nhưng cuốn sách “60 ngày ở Sài Gòn” ông viết (với bút danh Thành Tín) về thời gian tham gia ủy ban quân sự liên hợp bốn bên sau hiệp định Paris 1973, tôi đã đọc từ hồi học phổ thông. Tôi cũng đã đọc các cuốn “Mặt thật”, “Hoa xuyên tuyết” ông viết khi đã đi khỏi nước. Sau ngày ông sang Pháp và quyết định ở lại làm một “dissident” (người ly khai, bất đồng chính kiến) ông đã có nhiều bài viết và bài trả lời phỏng vấn trên các báo chí hải ngoại. Và một trong những bài đó đã khiến tôi bị “liên lụy”.

Đó là một ngày tháng hai năm 1992, đúng ngày rằm tháng Giêng Nhâm Thân. Chi bộ Viện Văn học đang họp tại trụ sở cơ quan 20 Lý Thái Tổ, Hà Nội. Ngồi họp tôi thấy có mấy tờ photocopy ai đó để trên bàn và các đảng viên tranh thủ cầm đọc. Tôi cũng cầm lên đọc xem là cái gì. Thì ra đó là bài phỏng vấn nhà báo Bùi Tín, hình như là trên tạp chí “Diễn Đàn” của nhóm trí thức người Việt tại Paris thì phải, tôi không nhớ rõ. Ngoài những chuyện về chính trị, trong bài phỏng vấn có mấy câu hỏi và trả lời liên quan đến chuyện văn chương khi ông Bùi Tín kể về mối giao tình xướng họa thơ giữa thân phụ ông là cụ Bùi Bằng Đoàn, Trưởng ban thường trực Quốc hội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (khóa I) với Chủ tịch Hồ Chí Minh ở chiến khu Việt Bắc thời kháng Pháp. Thấy hay hay tôi tính sẽ photo lại bản photo này làm tư liệu. Nghĩ là làm, Tiếp tục đọc

Về các chiều cạnh của phê bình*

ĐỖ LAI THÚY – 28/07/2018

Lý thuyết hệ hình là một hệ pháp nghiên cứu sự phát triển. Văn học Việt Nam, do những đặc điểm riêng thuộc của mình, không phát triển nối tiếp như ở các nước phương Tây, mà gối tiếp như những làn sóng, con trước chưa tan thì con sau đã tới, hay đúng hơn vừa là nối tiếp vừa là gối tiếp. Bởi vậy, văn học Việt Nam tiếp cận từ lý thuyết hệ hình chẳng những tránh được một cái nhìn tuyến tính, giản đơn mà còn thấy được sự vận động nội tại, đặc biệt tính liên tục qua những đứt đoạn của nó. Từ một cái nhìn như vậy, tôi muốn nói về phê bình nói chung và phê bình cụ thể qua cuốn sách “Ba chiều cạnh của phê bình” của Hoàng Thị Huế do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành đầu năm 2018.

Phê bình văn học giống như một khối kim tự tháp nhiều mặt, mà ở đây tôi chỉ nói về ba mặt, hoặc ba chiều kích, của nó: phê bình thơ, phê bình văn (xuôi) và phê bình văn hóa. Với phê bình thơ và phê bình văn xuôi thì phụ thuộc rất nhiều vào đặc trưng thể loại của chúng, còn phê bình văn hóa thì là đích đến của cả hai phê bình trên.Ba chiều cạnh này của phê bình tuy không đồng đẳng, nhưng bình đẳng trong mục đích của mình. Tiếp tục đọc

KÝ ỨC LÀNG CÙA VÀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CUỘC “BIẾN ĐỘNG NHÂN GIAN”

Hình ảnh có liên quan
Nhà văn Đặng Văn Sinh
.
Hoàng Minh Tường
.

Phải mất đến 15 năm “Ký ức làng Cùa” mới được xuất bản. Hành trình của tác phẩm đến với bạn đọc rất khó khăn bởi hệ thống kiểm duyệt nghiêm ngặt như là căn bệnh tự kỷ ám thị của những người chăm sóc phần hồn nhân dân. Họ nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch” khiến các nhà xuất bản luôn phải dè chừng, nếu thấy bản thào nào “có vấn đê” sẽ không cấp giấy phép, hoặc đã chót cấp thì ngay lập tức đình chỉ phát hành chỉ với một cú điện thoại…

Thật ra, “Ký ức làng Cùa” trước khi được Nhà xuất bản “Người Việt Books” ở Hoa Kỳ in toàn văn vào cuối tháng 5 năm 2018, Đặng Văn Sinh đã gửi đến ít nhất 6 nhà xuất bản trong nước (trừ NXB Hội Nhà văn). Phần lớn các nhà xuất bản đều đọc một cách nghiêm túc nhưng tất cả đều đề nghị chỉnh sửa, bỏ đi một số đoạn được cho là “gai góc”, đồng thời uốn nắn làm cho văn “mềm đi” bằng cách đưa thêm vào tác phẩm một số nhân vật “tích cực” nhưng tác giả không chấp nhận. Ông bảo, nếu in thì phải in cả bởi “Ký ức làng của” là một tổng thể hoàn chỉnh, cắt cúp có nghĩa là làm què cuốn sách. Tôi góp ý với Đặng Văn Sinh đổi tên thành “Làng bạc phúc” và chuyển cho một đầu nậu nổi tiếng ở Kinh thành may ra thì xuôi chèo mát mái. Ông nghe tôi nhưng cuối cùng cũng không qua mặt được các nhà “kiểm dịch”…

Vậy “Ký ức làng Cùa” là cuốn sách như thế nào? Đây là câu mà tôi đã từng hỏi nhiều lần nhưng có điều lạ là, chính Đặng Văn Sinh cũng không trả lời được cho dù ông là “cha đẻ” của nó. Thế mới biết, viết tác phẩm là một chuyện còn phê bình cuốn sách lại là chuyện khác. Điều này chứng tỏ, người viết ra cuốn sách chưa chắc đã hiểu rõ nó bằng người ngoài cuộc. Tiếp tục đọc

LÊ THIẾU NHƠN VIẾT VỀ PHAN VŨ

Thi sĩ Phan Vũ: Xòe tay che một đời mưa

16:52 23/05/2018

Năm nay, thi sĩ Phan Vũ đã bước qua tuổi 92, và là nhân vật cao niên nhất trong làng thơ còn tại thế. Thi sĩ Phan Vũ tài hoa và đào hoa, nên sự thăng trầm của cuộc đời ông gần như không tránh khỏi.