• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

LƯỢC SỬ TRÍ THỨC TRUNG QUỐC: TỪ QUÁ KHỨ ĐẾN HIỆN TẠI

Giới trí thức Trung Quốc có lịch sử hình thành và phát triển khá thăng trầm. Sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập (1949), trí thức đã rơi vào tầm ngắm của Chính phủ và bị kiểm soát chặt chẽ; theo đó, tư duy độc lập cũng như bất đồng quan điểm chính trị không có đất để tồn tại. Tuy nhiên, vượt qua những rào cản khách quan, chủ quan, trí thức Trung Quốc đã có những đóng góp hết sức quan trọng cho công cuộc phục hưng đất nước. Thành công trong quá trình cải cách, mở cửa của Trung Quốc có vai trò không nhỏ của trí thức và tầng lớp này đang có những ảnh hưởng quan trọng đến nhiều chiều cạnh xã hội, nhất là trong việc hình thành nên những trào lưu tư tưởng mới.

1- Trong xã hội Trung Quốc phong kiến, “sĩ” là giai tầng đầu tiên trong bốn giai tầng, đồng nghĩa với “trí thức” và để chỉ những người có học, có chữ nghĩa với đặc trưng là hoạt động trí óc, tạo ra những sản phẩm có ý nghĩa tinh thần – tư tưởng. Hiểu theo một nghĩa truyền thống nhất, “sĩ” là tầng lớp trung gian giữa chính quyền và nhân dân, thể hiện ý chí của trời đất; đồng thời, phản ánh yêu cầu, nguyện vọng, tâm tư, vui buồn, đau khổ… của nhân dân tới chính quyền[1]. Những tinh hoa học vấn, trí tuệ của Trung Quốc phong kiến được sản sinh chủ yếu bởi tầng lớp này. Trong một giới hạn tương đối, “sĩ” được xã hội ưu ái, tôn vinh và trọng vọng. Tiếp tục đọc

Advertisements

Trung Quốc đã trở nên thế nào sau khi luật An ninh mạng được thông qua?

Đầu năm 2018, tổ chức nhân quyền quốc tế Freedom House bầu chọn Trung Quốc là “kẻ lạm dụng tồi tệ nhất” đối với quyền tự do trên Internet. Điều đáng nói là liên tiếp trong 3 năm liền trong suốt tiến trình từ khi luật An ninh mạng của nước này được bàn thảo, được thông qua và bắt đầu có hiệu lực, Trung Quốc đều được bầu chọn danh hiệu này.

Luật An ninh mạng của Trung Quốc được thông qua vào tháng 11/2016 và có hiệu lực kể từ ngày 1/6/2017. Cùng với việc siết chặt kiểm soát báo chí và bình luận, luật An ninh mạng còn khiến cho tự do không gian mạng của Trung Quốc càng trở nên hà khắc hơn bao giờ hết. Tiếp tục đọc

Kỷ nguyên Park Chung Hee: Một góc nhìn khác

Tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee. Ảnh: Bachrach/Getty Images.

Trên tờ Sasanggye số ra tháng Tư năm 1961, ở bài báo mang tựa đề “Làm  thế nào để xây dựng một dân tộc mới?”, Ham cho rằng nguyên nhân cốt lõi của nỗi thống khổ mà người dân Hàn Quốc đang phải gánh chịu chính là do tính nhược tiểu của dân tộc, và cách duy nhất để thay đổi điều ấy là phải có một cuộc cách mạng nhân dân từ dưới lên để gầy dựng lại quốc gia. [1]

Quả thực, cuộc cách mạng ấy đã xảy ra.

Rủi thay, nó không đến từ nhân dân, mà từ một nhà độc tài khét tiếng. Đó chính là tướng Park Chung Hee, người mà về sau đã cai trị Hàn Quốc trong suốt 18 năm ròng, trước khi bị ám sát bởi một người thân cận. Tiếp tục đọc

Nhà mạng biến hàng triệu khách hàng thành chủ sim ‘ma’

(CN) – Nhà nước đưa ra các chủ trương, người dân đều chấp hành. Vậy, để đảm bảo an ninh cho người dân, khi làm thủ tục Cập nhật thông tin người dùng điện thoại di động, Nhà mạng và Nhà nước có nên trao trực tiếp cho khách hàng một Bản cam kết bảo đảm an ninh thông tin cá nhân cho họ? Bởi, trong bất kỳ giao dịch dân sự nào, hai bên đều phải có trách nhiệm với việc mình làm.

———————————————-

TP – Cục Viễn thông, Bộ Thông tin và Truyền thông thừa nhận, có tình trạng nhân viên nhà mạng lấy số CMTND khách hàng để kích hoạt sim bán cho người khác. Số khách hàng rơi vào trường hợp này sẽ rất lớn bởi có tới 38 triệu thuê bao có thông tin đăng ký chưa chính xác.

Khách hàng chờ đến lượt cập nhật thông tin người dùng tại một điểm cung cấp dịch vụ viễn thông của Viettel. Ảnh: Như Ý.
Khách hàng chờ đến lượt cập nhật thông tin người dùng tại một điểm cung cấp dịch vụ viễn thông của Viettel. Ảnh: Như Ý.

Trước đó, Tiền Phong phản ánh tình trạng nhiều thuê bao khi kiểm tra thông tin cá nhân (soạn TTTB gửi 1414 với tất cả các mạng) vô tình phát hiện mình là chủ thuê bao lạ, dù trước đó không hề đăng ký thông tin cá nhân cho số thuê bao trên, cũng không biết đến sự tồn tại của thuê bao. Nhiều khách hàng bày tỏ lo lắng, việc vô tình làm chủ số lạ sẽ khiến họ vướng vào rắc rối nếu số thuê bao kia được sử dụng vào mục đích xấu như đe dọa, tống tiền, xúc phạm người khác… Tiếp tục đọc

“Xã hội đen” phải là nỗi hổ thẹn của người lãnh đạo

Bản báo cáo cho thấy, nỗi lo về an ninh trật tự của doanh nghiệp là “xu hướng nổi bật” ghi nhận được trong năm vừa qua.

“Một hiệu ứng lo ngại của việc Việt Nam được xếp vào nhóm nước có thu nhập trung bình đó là đô thị hóa và tăng trưởng nhanh, cùng với đó là sự bất bình đẳng ngày càng gia tăng, có thể kéo theo sự gia tăng của tình trạng tội phạm, đặc biệt là các vụ trộm, cắp. Những mối lo ngại này đã ảnh hưởng nhiều đến các doanh nghiệp”, báo cáo PCI nhận định. Tiếp tục đọc

Trump ‘tiếp tay’ Hun Sen bóp nghẹt dân chủ Campuchia?

Nguồn: Joshua Kurlantzick, “The Trumping of Cambodian Democracy”, Project Syndicate, 01/12/2017.

Biên dịch: Dương Trường Phúc |Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Trong năm qua, Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) cầm quyền tại Campuchia đã gia tăng áp lực đáng kể lên các đối thủ chính trị và xã hội dân sự. Nền dân chủ ở Campuchia luôn có lỗ hổng, và các cuộc bầu cử không hoàn toàn tự do và công bằng. Tuy nhiên, cuộc đàn áp trong thời điểm hiện tại có quy mô lớn hơn, và đáng quan ngại hơn, một phần vì nó được kích hoạt bởi sự thờ ơ của Mỹ đối với tiến trình dân chủ ở Campuchia.

Thủ tướng Hun Sen, người cầm quyền không phải là vua lâu đời nhất của Đông Á, đã sử dụng quyền lực của mình để bịt miệng các nhà phê bình và các phương tiện truyền thông thẳng thắn, trong đó có cả tờ báo độc lập, tờ Cambodia Daily. CPP cũng đã trục xuất Viện Dân chủ Quốc gia, một tổ chức phi lợi nhuận của Mỹ tập trung vào các quyền và dân chủ, và bắt giữ các đối thủ chính trị. Kem Sokha, người đồng lãnh đạo đảng đối lập, Đảng Cứu quốc Campuchia (CNRP), đã bị bắt vào tháng Chín (2017) vì cáo buộc về tội phản quốc. Sam Rainsy, một nhân vật đối lập nổi bật khác, vẫn đang lưu vong ở Pháp. Tiếp tục đọc

Vì sao bức hại Pháp Luân Công là cuộc bức hại nhân quyền lớn nhất hiện nay?

.
Ngày 20/7/1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chính thức bắt đầu cuộc bức hại Pháp Luân Công, làm ảnh hưởng đến khoảng 100 triệu người, trong đó có nhiều người là tướng lĩnh quân đội, quan chức chính phủ và trí thức. 18 năm qua, nhóm người học Pháp Luân Công này đã mất đi quyền được sống, quyền tự do, quyền sở hữu tài sản, quyền được tôn nghiêm, quyền được đối xử công bằng… do chính sách gọi là “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thể xác” nhằm xóa bỏ pháp môn tu luyện này.

Phần 1

Cảnh sát Trung Quốc mặc cảnh phục đánh đập những người tập Pháp Luân Công thỉnh nguyện trên Quảng trường Thiên An Môn (Ảnh: Minghui.org)

Ngày 8/12/2017, tại huyện Hùng, thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc, cô Đỗ Hạ Tiên bị khóa trong một cái lồng và bị đẩy ra tòa xét xử. Trong phiên tòa, thân thể cô Đỗ Hạ Tiên suy nhược bất thường, bị nôn ra máu, sau đó rơi vào hôn mê bất tỉnh. (Theo báo cáo của Minghui.org – trang website của Pháp Luân Công – ngày 11/12/2017.)

Tại Trại Lao động Vạn Gia Hắc Long Giang, một người phụ nữ mang thai khoảng 6-7 tháng bị trói hai tay lên một chiếc dầm ngang và sau đó chiếc ghế nhỏ dưới chân cô ấy bị đá văng đi. Cả người cô ấy gần như bị treo lơ lửng trên không. Chiếc dầm ngang cách mặt đất khoảng 3m. Một sợi dây thừng được buộc một đầu vào ròng rọc trên thanh dầm, và đầu còn lại thì cảnh sát cầm và liên tục kéo lên kéo xuống. Khi họ kéo sợi dây thừng, người phụ nữ này sẽ bị treo lên cao, và khi họ thả sợi dây ra, cô ấy sẽ bị rơi xuống nhanh chóng. Chịu đau đớn khôn tả, người phụ nữ ấy đã bị sảy thai. Độc ác hơn nữa là cảnh sát ép chồng cô phải đứng xem cảnh vợ mình bị tra tấn. (Theo lời kể trên trang Minghui.org của cô Vương Ngọc Chi, một người tập Pháp Luân Công từng bị tra tấn hơn 100 ngày tại Trại Lao động cưỡng bức Vạn Gia, ngày 15/11/2004.) Tiếp tục đọc