• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

NGƯỜI NHẶT THÁNG NGÀY RƠI

Đặng Huy Giang
.
Em thế nào thì cứ thế mà đến
Chớ loay hoay sửa soạn áo quần.

Đây là hai câu thơ của nhà thơ người Ấn Độ Tagore ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên trong tình yêu. Hẳn phải gần gũi với nhau lắm, gắn bó với nhau lắm, hiểu nhau lắm, tôn trọng nhau lắm… người con trai mới thoát ra khỏi những cái thuộc về bên ngoài, những cái thuộc về hình thức mà thốt ra những lời chân thành như vậy.
.
Đó cũng là hai câu thơ giản dị khó làm, tuy có thể buột ra một cách ngẫu nhiên, nhưng lại bao hàm, chất chứa.
.
Không là gì hết cả
Đời là sự thoáng qua
Một đời đâu đủ sức
Hiểu hết một bông hoa
.
Đây là bốn câu thơ của nhà thơ người Áo Lubomirski, cho thấy: Để nắm bắt hết một cái gì, dù là đơn giản như một bông hoa thôi, cũng không dễ dàng gì, có khi ta phải bỏ cả “một đời” mà vẫn “đâu đủ sức”.
.
Không hiểu tại sao khi đọc “Nhặt lại tháng ngày rơi” của Trần Trương, tôi lại nhớ đến 6 câu thơ trên. Hai câu đầu, liên quan đến thơ Trần Trương. Bốn câu thơ sau, liên quan đến con người Trần Trương. Tiếp tục đọc
Advertisements

CHUYỆN CHƯA KỂ QUANH VIỆC VĂN HÀO MIKHAIL SOLOKHOV TỚI STOCKHOLM NHẬN GIẢI NOBEL

Tô Hoàng

Trứng cá, gà tây rán trộn măng tây, cá hồi hầm rượu và rượu sâm banh.. – đó chỉ là những gì không đáng kể mà chủ nhà đã chiêu đãi tác giả của thiên tiểu thuyết huyền thoại “ Sông Đông êm đềm” tại Stockhom. Mới đây phóng viên báo “ Sự thật thanh niên “ ( Nga ) còn biết thêm nhiều điều về chuyến đi của nhà văn sang Thụy Điển năm 1965 để lĩnh giải Nobel. Còn ít ai biết rằng, chuẩn bị cho chuyến đi nhà văn phải vay trước 3000 dollar để mua trang phục cho các thành viên gia đình ông khi tham dự lễ trao giải.Và hẳn cũng chưa ai biết, Mikhail Solokhov là nhà văn Xô Viết đầu tiên được ôm hôn Hoa hậu Thụy Điển.
.
KHÔNG ĐỦ TIỀN ĐỂ MUA MẤY BỘ LỄ PHỤC CHO HAI CẬU CON TRAI. Tiếp tục đọc

Bài cũ đọc lại: Nhà văn mang lại cuộc sống thứ hai

MARIO VARGAS LLOSA, NOBEL VĂN HỌC 2010
.
Nguyễn Duy Bình

Về văn chương, nhà văn Peru vừa đoạt giải Nobel quan niệm: “Trong một xã hội cởi mở, dân chủ, nhà văn là người cho bạn đọc sống cuộc sống thứ hai. […] Mặc dù ngày nay có sự cạnh tranh của truyền hình, internet, nhưng tôi không hề bi quan về tương lai của văn học. Bởi vì cuộc sống thứ hai mà văn học ban cho chúng ta không chỉ giới hạn ở khía cạnh giải trí. Văn học mang lại cho chúng ta ước mơ, cho phép chúng ta lánh xa đời thường nhưng cũng đặt ra cho chúng ta một số câu hỏi.”

Đã hai mươi năm rồi, sau Octavio Paz năm 1990, Châu Mỹ La-tinh chưa có ai được nhận giải Nobel văn học. Đã hai mươi năm, những người yêu văn học Mỹ La-tinh nóng lòng chờ đợi tin vui từ Viện Hàn lâm Thụy Điển bởi đó là quãng thời gian mà họ đang có một thế hệ nhà văn xuất chúng: từ García Márquez đến Carlos Fuentes, từ Julio Cortázar đến Jose Donoso, từ Jorge Luis Borges đến Mario Vargas Llosa. Và ngày 7 tháng 10 năm 2010, một bất ngờ đã xảy ra: Mario Vargas Llosa đã làm cho mọi dự đoán trở nên vô nghĩa khi trở thành nhà văn thứ 106 trên toàn thế giới đoạt giải thưởng văn học danh giá nhất hành tinh.

Con người dấn thân Tiếp tục đọc

Góc nhìn: VỀ CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI 

.
Nguyễn Đăng Hành

 

Tôi từng đọc chân dung các nhà văn đương đại của Xuân Sách, Đỗ Hoàng, Trần Nhương, Hồ Bá Thâm… Con số có tới hàng ngàn, nghe đâu trên ba ngàn khuôn mặt “danh giá” đã được ra lò, trong lúc hiện nay Hội nhà văn Việt Nam tổng thể chỉ có hơn ngàn.
.
Nay lại được chiêm ngưỡng 99 chân dung nhà văn Việt Nam đương đại của nhà thơ Nguyễn Khôi. Chà chà…. Mỗi người mỗi vẻ: Xuân Sách quả là chín rưng rức, tràn trề thăm thẳm, góc cạnh sắc sảo, uyên thâm, uyên bác; Đỗ Hoàng đa năng táo bạo, giọng điệu sàng xê bay nhảy thủy hỏa tương giao; Hồ Bá Thâm dò dẫm dàn dựng, gắng gượng đưa đẩy; Trần Ngọc Sơn đều đều cần mẫn trơn tru tuồn tuột; Trần Nhương tự tin khôn khéo dụng công trau chuốt, công năng dàn trải,… Mỗi ông đều là những vị thủ kho mẫn cán, thu thập hồ sơ tên tuổi tác phẩm quá khứ hiện tại rồi lắp ghép, sắp đặt thành chân dung, thoáng đọc thoảng nghe cũng thỏa mãn cái tò mò, bức xúc nhưng xem kỹ đọc nhiều thì Tiếp tục đọc

Nguyên Ngọc từ góc nhìn lý luận văn học

PHAN TRỌNG HOÀNG LINH – 14/09/ 2018

Hiếm có nhà văn nào ở Việt Nam lại quan tâm, cập nhật tri thức lý luận văn học, và hơn thế, dịch thuật, giới thiệu nhiều công trình lý luận có giá trị của nước ngoài ra tiếng Việt như ông. Có thể kể tên những tác phẩm quan trọng như Văn học là gì? của Jean-Paul Sartre, Nghệ thuật tiểu thuyếtNhững di chúc bị phản bội của Milan Kundera, Độ không của lối viết của Roland Barthes, Sử thi và tiểu thuyết của Guy Scarpetta, Phi thực dân hóa tiểu thuyết của John Maxwell Coetzee… Điều mà tôi chú ý là, từ các tác phẩm lý luận được ông chuyển ngữ phóng chiếu vào những trang viết mang nhiều giá trị lý luận của ông, ta có thể phát hiện được một ý tưởng có tính nền tảng cho mọi thực hành diễn ngôn trong các khu vực văn hóa của ông sau này, gồm cả diễn ngôn văn học. Ý tưởng đó cũng là nền tảng đầu tiên, cơ bản và thiết yếu trong lập trường đối thoại trước mọi vấn đề ông quan tâm. Ý tưởng đó như sau: Tiếp tục đọc

Tiểu thuyết về thời bao cấp đoạt giải Sách Hay 2018

Sau hơn 30 năm ra đời, tác phẩm “Chuyện ngõ nghèo” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh đoạt giải sách văn học hay nhất năm. 

Buổi công bố giải Sách hay lần thứ tám được tổ chức tại TP HCM, sáng 16/9. Một trong những hạng mục được chú ý là Sách văn học, với giải thưởng thuộc về truyện Chuyện ngõ nghèo. Tác phẩm ra đời năm 1981-1982, song đến năm 2016 mới được công ty Nhã Nam và Nhà xuất bản Văn học phát hành.

Tác phẩm Chuyện ngõ nghèo của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh.

Tác phẩm “Chuyện ngõ nghèo” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh.

Nhà văn Nguyên Ngọc – thành viên Hội đồng trao giải – nhận định Chuyện ngõ nghèo là tác phẩm thuộc hàng đặc sắc nhất của Nguyễn Xuân Khánh. Ban đầu, truyện có tên là Trư cuồng. Sách từng không được xuất bản vì miêu tả một giai đoạn xã hội xuống dốc do ảnh hưởng của chế độ bao cấp, độc giả thời đó chỉ có thể chuyền tay nhau đọc lén. Tiếp tục đọc

Sách Công nghệ Giáo dục: Mấy lời gan ruột

Related image
Dạ Ngân – 10/09/2018

Thời điểm 1978, năm mà Công nghệ giáo dục (CNGD) có mảnh đất thực nghiệm ở Giảng Võ, đất nước mình như thế nào? Thê thảm. Cả nước ăn bo bo, nỗi nhục mà dân miền Nam không quên là miền Tây Nam bộ mà cũng phải ăn bo bo. Cả nước bị dựng ngược với “thay trời đổi đất sắp xếp lại giang sơn”, với “trăm phần trăm phải hợp tác hóa tập đoàn hóa”, với “phát huy quyền làm chủ tập thể” ra rả trên loa phường loa xã và hệ thống truyền thông độc quyền.

Rồi cuộc chiến ở hai đầu đất nước, phía Bắc và Tây Nam, cuộc chiến 10 năm trời, ngài TBT ngùn ngụt khát vọng thay trời đổi đất đã bộc lộ một sai lầm chết người (trong chuỗi sai lầm của ông và ê kíp) là ghi Trung Quốc – kẻ thù vĩnh viễn vào Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ơi trời, có là thù truyền kiếp đi nữa thì cũng không được ghi vào như vậy, bởi đây là Hiến pháp của nước VN, kế thừa Hiến pháp 1946 kia mà.  Tiếp tục đọc