• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh từng có dự báo đáng sợ về cái chết?

Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ chưa hề đi khỏi cuộc đời

Sáng nay (14/8), tại Hà Nội đã diễn ra buổi họp báo giới thiệu về đêm thơ nhạc kịch “Tình yêu ở lại” nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của vợ chồng cố nhà thơ/nhà viết kịch Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ. Đêm thơ nhạc kịch này do gia đình của hai cố nhà thơ phối hợp với báo Nông thôn ngày nay, Nhà hát Tuổi trẻ và Đài Truyền hình Việt Nam thực hiện.

Trong buổi họp báo, nhà báo Lưu Quang Định – em trai của cố nhà thơ/nhà viết kịch Lưu Quang Vũ chia sẻ rằng, vào ngày 29/8/1988, giới văn nghệ sĩ, giới sân khấu và người yêu thơ bàng hoàng trước sự ra đi đột ngột của cặp vợ chồng nhà thơ/nhà viết kịch Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh cùng con trai Lưu Quỳnh Thơ trong vụ tai nạn thảm khốc dưới chân cầu Phú Lương (Hải Dương). Sự ra đi đột ngột của 3 người đã trở thành một sự kiện lớn lúc đó.. Tiếp tục đọc

Advertisements

TÔI “LIÊN LỤY” BÙI TÍN

Phạm Xuân Nguyên

Nhân ông Bùi Tín mất (1927 – 2018) tôi nhớ lại chuyện này. Tôi không gặp ông trong đời. Nhưng cuốn sách “60 ngày ở Sài Gòn” ông viết (với bút danh Thành Tín) về thời gian tham gia ủy ban quân sự liên hợp bốn bên sau hiệp định Paris 1973, tôi đã đọc từ hồi học phổ thông. Tôi cũng đã đọc các cuốn “Mặt thật”, “Hoa xuyên tuyết” ông viết khi đã đi khỏi nước. Sau ngày ông sang Pháp và quyết định ở lại làm một “dissident” (người ly khai, bất đồng chính kiến) ông đã có nhiều bài viết và bài trả lời phỏng vấn trên các báo chí hải ngoại. Và một trong những bài đó đã khiến tôi bị “liên lụy”.

Đó là một ngày tháng hai năm 1992, đúng ngày rằm tháng Giêng Nhâm Thân. Chi bộ Viện Văn học đang họp tại trụ sở cơ quan 20 Lý Thái Tổ, Hà Nội. Ngồi họp tôi thấy có mấy tờ photocopy ai đó để trên bàn và các đảng viên tranh thủ cầm đọc. Tôi cũng cầm lên đọc xem là cái gì. Thì ra đó là bài phỏng vấn nhà báo Bùi Tín, hình như là trên tạp chí “Diễn Đàn” của nhóm trí thức người Việt tại Paris thì phải, tôi không nhớ rõ. Ngoài những chuyện về chính trị, trong bài phỏng vấn có mấy câu hỏi và trả lời liên quan đến chuyện văn chương khi ông Bùi Tín kể về mối giao tình xướng họa thơ giữa thân phụ ông là cụ Bùi Bằng Đoàn, Trưởng ban thường trực Quốc hội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (khóa I) với Chủ tịch Hồ Chí Minh ở chiến khu Việt Bắc thời kháng Pháp. Thấy hay hay tôi tính sẽ photo lại bản photo này làm tư liệu. Nghĩ là làm, Tiếp tục đọc

Tổng bí thư: ‘Người nghệ sĩ phải dám đi vào những mũi nhọn của cuộc sống’

(CN) – Theo những điều TBT phát biểu, Quốc hội ta có cần ra luật Bảo Vệ Nhà Văn, Nghệ Sỹ để họ thực hiện hiệu quả nhất cái “sứ mệnh, sức mạnh vốn có” của mình?

——————————–

Tổng bí thư nói Đảng không áp đặt cho văn học, nghệ thuật một nhiệm vụ “chính trị” giản đơn, nhất thời mà đó là sứ mệnh, sức mạnh vốn có.

Phát biểu tại đây, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã “nhiệt liệt chúc mừng, biểu dương và cảm ơn về những cống hiến to lớn của đội ngũ văn nghệ sĩ, của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam”.

Nhấn mạnh việc đấu tranh bảo vệ, nuôi dưỡng, khẳng định cái mới, cái tích cực, cái tốt đẹp và chống cái ác, cái xấu xa, thấp hèn là chức năng, nhiệm vụ tự thân của văn học, nghệ thuật, Tổng bí thư nêu rõ điều này “không có bất cứ một áp lực nào từ trên hay từ bên ngoài vào”. Tiếp tục đọc

Cộng đồng đọc sách và quyền lực của tác giả

HÀ THỦY NGUYÊN

Tranh thủ đọc sách (Hội An, QN). Ảnh T.NTranh thủ đọc sách (Hội An, QN). Ảnh T.N

Trong suốt dòng lịch sử của sách, các độc giả luôn đóng vai trò như “người tiêu dùng” cho các sản phẩm và tác phẩm của các tác giả, dịch giả. Họ bị định hướng bởi các nhà phê bình, nhà báo – những người chỉ cho các độc giả biết cuốn sách nào là hay, cuốn sách nào là dở. Do đó, các độc giả chỉ là thần dân trong vương quốc tri thức mà họ chỉ có nghĩa vụ tuânthủ các chỉ dẫn, thể hiện sự tôn trọng với các tác giả và dịch giả được ca tụng trên truyền thông bất kể đúng sai và chìa túi tiền để mua sách. Đây là tình trạng chung của thị trường sách kiểu cũ trước khi Internet hình thành, khi những độc giả bị chia rẽ bởi mặt địa lý và vòng kết nối của bản thân không thể chia sẻ các trải nghiệm đọc và các đánh giá của mình. Tiếng nói của độc giả nếu không được gắn nhãn mác là các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà nghiên cứu… sẽ không được người khác lắng nghe và không có giá trị tham khảo. Tiếp tục đọc

MỘT DOANH NHÂN HẢI PHÒNG GỬI THƯ CHO TBT BÀN VỀ VIỆC “HỌC TẬP VÀ LÀM THEO…” RẤT TÂM HUYẾT

Tien Đs shared a post.

“Nếu chúng ta học tập và noi gương Cụ thì đất nước đã nghèo càng nghèo hơn. Còn nếu chúng ta học tập và làm theo lời dạy của Cụ thì đất nước sẽ hưng thịnh.”
???

Image may contain: 1 person, standing and indoor
Ảnh: TGĐ Tạ Quyết Thắng
Khôi Ngô MInh

MỘT DOANH NHÂN HẢI PHÒNG GỬI THƯ CHO TBT BÀN VỀ VIỆC “HỌC TẬP VÀ LÀM THEO…” RẤT TÂM HUYẾT

Bạn FB thân mến! NM đọc trên FB Nhà văn già Vân Thảo (83 tuổi), người có tiểu thuyết BÍ THƯ TỈNH ỦY rất hay, cho biết về việc một doanh nhân Hải Phòng tên là Tạ Quyết Thắng đã gửi thư ngỏ cho TBT Nguyễn Phú Trọng bàn về “Cuộc vận động “Sống, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” được gì và mất gì?”. Tôi nghĩ đây là một Doanh nhân chân chính, một người rất tâm huyết với cuộc sống. Xin phép nhà văn Vân Thảo, NM xin tải về đây để các bạn cùng xem toàn bộ giới thiệu của VN VÂn Thảo và bức thư tâm huyết của ông Tạ Quyết Thắng

NV Vân Thảo:

Ông Tạ Quyết Thắng, Tổng giám đốc Công Ty TNHH Sơn Trường ở Hải Phòng vừa viết một lá thư ngỏ gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về vấn đề: Cuộc vận động “Sống, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” được gì và mất gì. Kèm theo là ông gửi giấy mời mọi người hưởng ứng, làm sao “Lá thư ngỏ” của ông đến được tay Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để hạn chế một việc làm vô bổ, tốn tiền của của dân mà lợi ích đem lại quá ít ỏi. Tiếp tục đọc

Hình mẫu đời thật tuyệt vời ít biết của D’Artagnan trong Ba chàng lính ngự lâm

Cuốn tiểu thuyết Ba chàng lính ngự lâm của nhà văn Pháp Alexandre Dumas là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trên thế giới. Khi đến Việt Nam, vẻ lãng mạn quả cảm của D’Artagnan, cùng bộ ba ngự lâm quan Athos, Porthos, Aramis đã làm say mê các độc giả trong nước, nhất là thế hệ người Việt những năm 1970.

Mặc dù D’Artagnan trong Ba chàng lính ngự lâm thường được người đời coi là hiệp sĩ, nhưng nhân vật này vẫn không tránh khỏi những điểm lùi của cách xây dựng nhân vật lãng mạn: yêu bà chủ nhà Bonacieux vốn đã có chồng; hay cặp với Milady rồi lại lăng nhăng với người hầu gái của cô ta. Tiếp tục đọc

Tiểu thuyết Người con gái viên đại úy của Puskin – câu chuyện dùng sử để đọc văn và việc lấy văn để viết sử

капитанская-дочка.jpg

Lê Thời Tân

  1. Dùng sử đọc văn và việc bỏ quên hình thức của cuốn tiểu thuyết

“Sự thật lịch sử” về cuộc “chiến tranh nông dân 1773-17751 [5 tr.363] do E.Pugatsốp cầm đầu đã từng được Puskin trình bày trong cuốn “Lịch sử Pugatsốp” (История Пугачева2) với các “sử liệu” và “kết luận lịch sử” cụ thể. Và rồi đến lượt sự thật lịch sử này lại trở thành chất liệu nghệ thuật cho nhà tiểu thuyết Puskin viết cuốn Người con gái viên đại úy (1836). Thời đại lịch sử được chiếm lĩnh trở lại lần nữa theo cách khác. Với Puskin, tiểu thuyết Người con gái viên đại uý là để trình bày một “sự thật lịch sử” riêng. Đó là sự thật của nhân cách, tâm hồn một Grinhốp, một Pugatsốp mà ta không tìm thấy trong các phẩm sử học, chẳng hạn cuốn Lịch sử Pugatsốp cũng của chính Puskin. Chúng ta hãy nhớ đến ý kiến của L.Tônxtôi trong một tác phẩm cũng gọi là “thiên bút kí” (Luyxernơ) về sự kiện đám nhà giàu trên dưới trăm vị sau khi nghe một người hát rong phục vụ trong nửa giờ, thay vào những đồng xu trả công lại chỉ ném vào chiếc mũ để ngửa những lời chế giễu: “Biến cố đó quan trọng, nghiêm chỉnh hơn và có ý nghĩa sâu sắc hơn tất cả các sự kiện đã được ghi chép lại trên các báo và trong các pho sử”.[8 tr.233-234]. Cũng như Puskin, Tônxtôi cho rằng văn học có mối quan hệ riêng của nó đối với lịch sử xã hội. Đáng tiếc cái chân tinh thần của mối quan hệ cách riêng của văn chương với lịch sử xã hội thường vẫn bị cách đọc của các nhà nghiên cứu phê bình nệ sử (và không chỉ mỗi nệ sử) làm cho sai lạc đi. Chỉ cần theo dõi một lượt các chú thích của các nhà biên khảo cuốn Alếchxanđơrơ Puskin – Tuyển tập Văn xuôi  (Nhà xuất bản Cầu Vồng, 1985)4là đủ thấy vấn đề. Ta thử đọc lại tiểu thuyết này theo cách lướt qua những chỗ có chú thích đó – những chú thích tiêu biểu cho cái khuynh hướng mà chúng tôi tạm gọi là “dùng sử đọc văn”  bỏ quên hình thức của cuốn tiểu thuyết. Tiếp tục đọc