• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

KIẾN THỨC GIẢ

Truyền bá kiến thức mình không tin, là truyền bá kiến thức giả. Đừng làm vậy, nhất là đối với các học trò nhỏ. Giáo dục giả là tội rất lớn với tổ quốc, và với Chúa Phật, vì đó là tích cực hủy hoại đầu óc tuổi trẻ.

Hàng ngày chúng ta nghe báo chí nói nhiều về hàng giả: hàng hiệu giả, rau quả giả , thực phẩm giả… Nhưng ít thấy ai nói về kiến thức giả, dù rằng kiến thức giả là một hiện tượng lớn.

Trong pham vi bài này, chúng ta chỉ dùng các từ “kiến thức” và “giả” theo cách mọi người hay dùng hàng ngày, chẳng có gì đặc biệt cả. Cho nên, các bạn không nên nghĩ về hai từ này như là hai từ triết lý, vì triết lý đến tận cùng như triết l‎ý Phật gia thì mọi kiến thức đều là giả. Hết chuyện nói.


Không biết chuyện mà cứ nói như là mình biết, đó là giả. (Và chữ “biết” trong câu này cũng là chữ tương đối ta dùng hàng ngày, không phải là chữ “biết” triết lý).

Hãy lướt qua các kiến thức giả ta thường thấy hàng ngày, theo mức độ lớn nhỏ ta thấy, lớn trước nhỏ sau: Tiếp tục đọc

Advertisements

Lời cuối cho câu chuyện quá buồn

Hoàng Phủ Ngọc Tường
Theo FB Nguyễn Quang Lập

Tôi đọc cho con gái chép một bài viết nhỏ này xin gửi tới bà con bạn bè thương mến, những ai yêu mến, quen biết và quan tâm đến tôi. Còn những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta, tôi không muốn mất thời giờ đối đáp với họ. Dĩ nhiên bài viết này không dành cho họ.

Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu thân 1968.

Vậy xin thưa: Tiếp tục đọc

‘Đúng quy trình’ vừa lắng thì ‘lịch sử để lại’ đã vùng lên

Đúng quy trình là một trong những cụm từ được sử dụng nhiều nhất năm 2017.

Cụm từ đình đám “đúng quy trình” tưởng như sẽ không có đối thủ trong bảng xếp hạng những câu nói ấn tượng nhất năm giờ đây đứng trước một “thách thức” đáng kể trong những ngày giáp Tết: Lịch sử để lại.

Năm 2017 âm lịch Đinh Dậu sắp sửa khép lại, có lẽ với nhiều người Việt Nam đây sẽ là một năm của những thành tựu nổi bật, từ tốc độ tăng trưởng vượt dự báo của nền kinh tế cho đến thành tích ấn tượng của đội tuyển bóng đá U.23 quốc gia tại giải châu Á. Nhưng, 2017 Đinh Dậu cũng sẽ còn được nhớ tới như một năm của những phát ngôn để đời trong đời sống chính trị – kinh tế – văn hóa của đất nước. Cụm từ đình đám “đúng quy trình” tưởng như sẽ không có đối thủ trong bảng xếp hạng những câu nói ấn tượng nhất năm giờ đây đang phải đứng trước một thách thức đáng kể trong những ngày giáp Tết: Lịch sử để lại. Tiếp tục đọc

Tiểu luận ngắn về những điều vĩnh cửu

Andrzej Grabowski, Ba Lan

Lâm Quang Mỹ dịch

Người châu Âu chúng ta biết gì về văn học, đặc biệt là về văn học Việt Nam? Một người châu Âu bình thường được nuôi dưỡng bằng thế giới quan của Mỹ chỉ biết về nó một cách phiến diện. Nhưng người Ba Lan chúng tôi do dày dạn kinh nghiệm trong lịch sử chống ngoại xâm của mình, chúng tôi hoàn toàn hiểu rõ quyền bảo vệ những giá trị đích thực của dân tộc Việt Nam, đó là quyền thiêng liêng và vĩnh cửu.

Càng làm quen với những người bạn Việt Nam, tôi càng nhận thấy rằng mối quan hệ giữa chúng ta được thắt chặt bởi thế giới quan giống nhau như: nhạy cảm với thiên nhiên, lòng yêu cái đẹp, tôn trọng những giá trị mà nếu thiếu chúng con người không thể phát triển được, lòng yêu nước hơn cuộc sống của mình, sự hiến dâng cho gia đình, kính trọng nền văn hóa và lịch sử đất nước. Có nước nào trên thế giới có các vị tướng lĩnh – người bảo vệ tổ quốc lại làm thơ? Tiếp tục đọc

BÁO VĂN NGHỆ  LOAY HOAY TỰ CỨU MÌNH KHỎI CHẾT LÂM SÀNG

Phùng Hoài Ngọc

1. Lược qua đôi chút về lịch sử và địa vị báo Văn nghệ (Hội nhà văn)

Khai sinh từ 1948 với tên Tạp chí Văn nghệ, tập hợp hầu hết văn nghệ sĩ tên tuổi thời tiền chiến và một số mới gia nhập. Người mới nhất là Tố Hữu nhưng lại mau chóng trở thành thủ lĩnh không chính thức do trung ương uỷ nhiệm ngầm.

Năm 1946 Hội văn hóa cứu quốc tập hợp văn nghệ sĩ toàn quốc (chủ yếu hoạt động ở miền Bắc) với diễn đàn là Tạp chí Văn nghệ. Tháng 4/1957 Hội nhà văn Việt Nam tách ra khỏi Hội văn hoá cứu quốc, đổi tên là tờ báo Văn nghệ mang tên như hiện nay. Tuy nhiên do tờ báo này ra đời đầu tiên, nó nghiễm nhiên bao trùm sang các hội nghệ thuật khác lần lượt ra đời sau. Và ngay cả khi các Hội nghệ thuật khác (âm nhạc, mỹ thuật, sân khấu, điện ảnh) lần lượt ra đời và có báo riêng, báo Văn nghệ vẫn có khả năng bao quát tất cả vì đặc điểm ngôn ngữ phản ánh thuận lợi của nó, dù không lấy đúng tên là báo Văn học.

Do đặc điểm lịch sử và chức năng như trên, nên Văn nghệ là tờ báo từng có nhiều độc giả qua mọi thời kỳ, dù khi thăng hay trầm. Nhiều người còn nhớ những năm 1986 đến 1994 mọi tầng lớp độc giả Hà Nội chỉ mua và đọc báo Văn Nghệ, đè bẹp các tờ báo Nhân Dân, Quân Đội, Hà Nội mới… ế ẩm dài dài. Không ai quên vị tổng biên tập lúc ấy là nhà văn Nguyên Ngọc.

Công bằng mà nói, hơn nửa thế kỷ qua, báo Văn Nghệ, dù sao cũng giữ được thể diện kẻ sĩ hơn tất cả báo chí chính trị khác, Tiếp tục đọc

Một thông tin xót ruột ngày đầu năm mới!

 >> Ngân sách phải bồi thường 33 tỷ, cán bộ làm sai hoàn trả… 166 triệu

.

Bài báo viết khá chi tiết về 9 vụ việc với số tiền đền bù và số tiền hoàn trả từ những người làm sai, các bạn có thể xem trong đường link bài liên quan.

Không biết khi đọc thông tin này, các bạn thân mến của tôi nghĩ gì, còn người viết bài này thì suýt… ngã ngửa và sau đó thì xót xa.

Ngã ngửa bởi con số đền bù là lớn, rất lớn. Tuy nhiên, nếu như có mạo muội đặt câu hỏi thì chắc chắn, sẽ có lời giải thích “đúng qui trình” là… đúng qui trình!

Mà đã “đúng qui trình” thì miễn góp ý, tức là “chuẩn không cần chỉnh”. Mà đã “chuẩn không cần chỉnh” thì còn nói vào đâu được nữa? Không nói vào đâu được nên tất nhiên là xót xa rồi.

Xót xa bởi số tiền gần 33 tỉ đồng đó là tiền ngân sách. Mà tiền ngân sách là tiền thuế của dân (phải chăng mà vì thế dạo này, phí thuế tăng liên tục?). Tiếp tục đọc

Những cái cổng chào

.

Đi trên các tuyến đường quốc lộ ở nước ta, đôi khi chúng ta nhìn thấy những cổng chào hoành tráng bắc ngang đường.

Chúng cho biết chúng ta chuẩn bị đi vào địa phận tỉnh nhà và tỉnh nhà lịch sự “Kính chào quý khách”. Nhiều hơn các cổng chào tỉnh là các cổng chào thành phố, cổng chào huyện, cổng chào xã. Có vẻ như chúng ta có một “nền cổng chào”.

Trong các chuyến đi du lịch ở nước ngoài, tôi thường thuê xe tự lái. Trên các cao tốc tôi đã đi từ bang California sang bang Nevada ở Mỹ, từ nước Bỉ sang nước Pháp, từ nước Estonia sang nước Latvia… tôi không nhìn thấy cổng chào bang, cổng chào nước nào cả. Các thành phố, các khu du lịch quốc gia cũng không có cổng chào. Chỉ có các biển báo địa danh theo quy chuẩn biển báo giao thông ở bên lề đường, đôi khi có kèm chữ “Welcome”.

Những nơi đó không có cổng chào không phải vì họ nghèo hoặc không mến khách. Họ giàu hơn chúng ta nhiều và họ cũng rất mến khách. Nhưng họ tiết kiệm, việc gì không thực sự cần thiết thì họ không làm, để tiền làm những việc thực sự hữu ích cho người dân của họ. Tiếp tục đọc