• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Vòm ngực của đời 

Trầm Ngư

1. Từ trước tới nay, khi bàn về sáng tạo thi ca, hầu hết mọi người đều đồng ý rằng, không có giới hạn cho việc lựa chọn đề tài và chất liệu trong sáng tạo nghệ thuật. Nói lí thuyết là như vậy, nhưng trên thực tế, không phải người cầm bút nào cũng dám động vào những chất liệu “xương xẩu”, “nhạy cảm”…hay nói thẳng ra hơn nữa là những chất liệu mang sắc thái tục. Tuy thế, những yếu tố tục vẫn có mặt trong mọi ngôn ngữ như một tất yếu và vẫn được những “cao thủ” đưa vào thi ca một cách nhuần nhuyễn. Bên cạnh những yếu tố tục, chúng tôi còn cho rằng có những đơn vị lấp lửng, nằm ở giữa cái tục và thanh. Biết diễn đạt khéo và hay thì không tục, còn sự vụng về hoặc non kém về kỹ thuật sẽ mang hậu quả ngược lại. Bài viết này sẽ bàn về một yếu tố lấp lửng giữa tục và thanh mà tôi cho là có tính điển hình cao nhất, đã xuất hiện không ít trong hành trình thi ca của Việt Nam và nhiều dân tộc khác, đó là hình ảnh bầu vú của người phụ nữ. Tiếp tục đọc

Advertisements

Nghệ sĩ Chí Trung có… đùa dai?

(Dân trí) – Một khi mà mọi thứ đều phải nghiêm nghị, chuẩn chỉ, chỉ thích khen, không thích chê và cũng không biết đùa thì hài kịch, lại là dạng hài kịch thông tấn, luôn đưa ra những lời hài hước để phê phán những điều không hay, không tốt, thậm chí là phê phán “không có vùng cấm” thì sóng gió cũng là điều dễ hiểu.

.

Thông tin Táo quân lần thứ 15 (2018) có thể là chương trình cuối cùng bắt nguồn từ thông tin trên Fb của Nghệ sĩ Chí Trung: “Vậy là Táo Quân mùa thứ 15 đã xong. Hay dở buồn vui xin gửi cho khán giả phán xét. Chỉ biết rằng chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đem niềm vui đến cho mọi người trong lúc đất nước đang “chìm trong giá rét”.

Ngay lập tức, những tâm sự trên đã dấy lên những lời “đồn đoán” về sự ra đi của chương trình này. Dư luận và nhiều nghệ sĩ lên tiếng. Trong đó khen có, chê có, mong tiếp tục cũng có mà cho rằng chương trình đã lên đến đỉnh điểm, đã tồn tại 15 năm nên đã đến lúc dừng lại. Thậm chí, có cả ý kiến cho rằng Chí Trung PR, quảng cáo, gây sự kiện… vốn không xa lạ với nhiều nghệ sĩ hiện nay.

Thật ra cách đây 4 năm (2/2014), Nghệ sĩ Chí Trung đã từng thốt lên: “Nếu có quyền quyết định, sẽ cho nghỉ Táo quân”.

Trền Fb của mình, Chí Trung còn làm hẳn một bài thơ khá dài than thở thế này: Tiếp tục đọc

”Nhục cảm yếu đuối” của văn nghệ Việt Nam

""Nhục cảm yếu đuối"" của văn nghệ Việt Nam

Tiểu Phương

Năm học lớp 11 – mười bảy tuổi, tôi mới bắt đầu được học những câu thơ có chủ đề tình yêu để rồi phải làm những bài nghị luận văn học – một thể loại đáng chán nhất mà ngành giáo dục còn áp dụng cho đến bây giờ. Đối với những cậu trai trẻ nông thôn chúng tôi, 17 tuổi còn cực kỳ “si ngốc” trong chuyện ái tình, (tôi cam đoan là còn kém hơn cả lũ oắt con 11 – 12 tuổi ở thành phố bây giờ), mặc dù đầu óc chúng tôi đầy những tưởng tượng lãng mạn về nó.

Chúng tôi học về văn thơ lãng mạn 30 – 45, học đến bài của “cụ” Xuân Diệu, có những câu như: “Ta muốn ôm… / Ta muốn riết mây bay và gió lượn/ Ta muốn say cánh bướm với tình yêu/ Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều…”. Đại loại là sau một loạt câu thơ với tiết tấu dồn dập với những say, ôm, riết, hôn, bài thơ “chốt hạ” bằng câu: “Cho no nê thanh sắc của đời tươi/ Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi”. Đến từ “cắn”, giọng thầy tôi có vẻ chùng xuống, riêng tôi thấy như có gì nóng ran ran trên mặt. Cái động từ “cắn” có vẻ bạo liệt quá. Và dù ngây ngô chưa trải nghiệm về ái tình, nhưng chúng tôi theo bản năng, cũng cảm nhận được cái trạng thái phấn khích đến tuyệt đỉnh trong cái động từ ghê gớm ấy. Và chúng tôi chẳng biết “phân tích nghị luận” thế nào! Tiếp tục đọc

NGOẢNH LẠI NHÌN NĂM 2017 QUA BIẾM HỌA CỦA LÊ ANH PHONG

Họa sĩ Lê Anh Phong (L.A.P) là họa sĩ của Báo Tuổi trẻ Cười. Trong năm qua, ông đã vẽ hàng trăm bức tranh biếm họa. Tranh biếm họa có ngôn ngữ riêng, không cần nhiều lời mà chuyển tải được nhiều ý, thậm chí sâu cay.
Ngoảnh lại năm 2017 vừa đi qua, xem lại bộ tranh mà ông xuất bản trên FB Lê Anh Phong, chúng ta tưởng như đang sống lại những giờ phút huy hoàng của ngày tháng cũ: Tiếp tục đọc

Bài thơ về yêu thương bản thân của vua hề Sác-lô có thể bạn chưa bao giờ nghe tới

Charlie Chaplin, hay còn gọi là Vua hề Sác-lô, là diễn viên hài nổi tiếng trong các bộ phim câm từ năm 1920-1950. Đến nay chúng ta vẫn dễ dàng nhận ra ông bởi chiếc mũ và bộ ria mép đặc trưng. Mặc dù là một diễn viên phim câm lừng danh, nhưng có lẽ ít người thấu hiểu sự thông thái và sâu sắc của ông qua những thước phim đen trắng.
.
(ảnh qua collective-evolution.com)

Trong phim “The Great Dictator” (Tạm dịch: Nhà độc tài vĩ đại), Charlie chia sẻ về sự kết nối giữa người với người, về những đặc quyền vốn có của chúng ta trên hành tinh này, và loài người đã lạc lối ra sao bởi lòng tham. Đây có lẽ là minh chứng rõ rệt nhất cho trí tuệ của danh hài này.

Mặc dù vua hề Sác-lô đã qua đời 50 năm trước, bài học nhân sinh mà ông để lại vẫn tỏa sáng và tiếp tục là nguồn cảm hứng mỗi ngày cho chúng ta bằng sự sâu sắc và sự hài hước của ông.

Bài thơ về yêu thương bản thân của vua hề Sác-lô

“Khi bắt đầu biết yêu thương chính mình, tôi nhận ra sự thống khổ và cảm xúc đau đớn chỉ là dấu hiệu tôi đang chống lại sự thật của bản thân. Hôm nay, tôi biết rằng đó là SỰ THÀNH THẬT. Tiếp tục đọc

ANDREY TARKOVSKY: “CÁI ĐẸP LÀ BIỂU TRƯNG CỦA SỰ THẬT”

Tô Hoàng

Andrey Tarkovsky- gốc Nga, đã được xếp trong top ten 10 đạo diễn lừng danh tên thế giới của thế kỷ 20 như F. Fellini, F.Coppola, Stiven Spielberg, R. Polanski, M.Scorsese, A.Kurosawa..

Ngay trong những năm tháng còn sống trên đất nước Nga-Xô Viết các bộ phim của ông như “ Tuổi thơ Ivan”, “ Người vẽ tranh thánh Andrey Rubliov”, “ Tấm gương”, “ Stanker”..đã gây sức chấn động bởi những vấn đề đặt ra ở phim không chỉ bó hẹp trong xã hội Xô Viết mà đã vươn tầm tới những gì chung mà nhân loại quan tâm. Tiếp tục đọc

Nhạc sĩ Bảo Chấn: Nghe nhạc của nhạc sĩ trẻ ngày nay hoảng lắm

Phóng viên: Được biết tối 19-12 ông sẽ chỉ đạo đêm nhạc “Góc ký ức”, một chương trình nặng tính hoài niệm. Lâu lắm mới thấy ông xuất hiện. Ông có thể chia sẻ về một vài kỷ niệm âm nhạc nào đó trong “Góc ký ức” của riêng mình khiến ông nhớ đời?

– Nhạc sĩ Bảo Chấn : Hồi viết bài hát đầu tiên, tôi xấu hổ lắm, chẳng biết “khoe” với ai, bèn đem cho ba tôi xem, ổng khen. Sau đó, vẫn không tự tin nên tôi mang tới cho thầy tôi, nhạc sĩ Thẩm Oánh , nhờ thầy xem giùm. Ổng bảo: “Con viết giai điệu thì được nhưng sao con đề là bài tango, mà thầy lại thấy nó như bolero vậy?”. Nghe thế, thấy nhục luôn (cười).


Nhạc sĩ Bảo Chấn đã đi qua sóng gió Tình thôi xót xa hồi năm 2004

Nhạc sĩ Bảo Chấn đã đi qua sóng gió “Tình thôi xót xa” hồi năm 2004

Hồi đó mới mười bảy, mười tám tuổi, vừa ra trường, kỹ thuật giỏi lắm nên rất tự tin. Có lần đàn cho ca sĩ Thái Thanh hát bài “Bà mẹ Gio Linh” đến đoạn ca khúc bi thương, mình “vung” tay đàn “dệt lụa”, piano “chạy” ầm ầm thấy ghê lắm. Đàn một hồi quay ra thấy cô Thái Thanh đứng yên, gác micro lên, không hát nữa. Rồi cổ bảo: “Cháu đàn hay nhỉ. Hay là cháu đàn luôn đi, để cô đi xuống cô nghe”. Thế là mình không biết có cái lỗ nào để chui xuống nữa (cười). Các thế hệ xưa, tôi nghĩ họ thành công được vì hồi đó biết nhục. Tiếp tục đọc