• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Quyền của thời gian

HIỆU THƯ

Trước hết, tôi nói về câu chuyện của Vũ Trọng Phụng. Về sáng tác của ông, người ta bình luận như sau: “Đọc xong một đoạn văn, tôi thấy trong lòng phẫn uất, khó chịu, tức tối. Không phải phẫn uất khó chịu vì cái vết thương xã hội tả trong câu văn, mà chính là vì cảm thấy một tư tưởng hắc ám, căm hờn, nhỏ nhen ẩn trong đó (…). Đọc văn Vũ Trọng Phụng thực không bao giờ tôi thấy một tia hy vọng, một tư tưởng lạc quan. Đọc xong, ta phải tưởng tượng nhân gian là một nơi địa ngục và chung quanh mình toàn những kẻ giết người, làm đĩ, ăn tục nói càn, một thế giới khốn nạn vô cùng” (Nhất Chi Mai, “Ý kiến một người đọc: dâm hay không dâm”, Ngày nay, Hà Nội, s.51, 21.3.1937). Vũ Trọng Phụng cũng có bài trả lời rất sâu cay. Lời lẽ có lẽ không kém độ “sát thương” như người “mắng” ông. Nhưng điều quan trọng là: cuối cùng thì tác phẩm của Vũ Trọng Phụng được dịch sang tiếng Anh và được giảng dạy ở trường đại học thuộc vào loại các trường danh tiếng nhất nước Mĩ, UC Berkeley. Tiếp tục đọc

Advertisements

VÀI LỜI VỀ TRUYỆN NGẮN “BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC”

Trịnh Thu Tuyết – Tiến sĩ Văn học, nguyên Giáo viên Trường Chu Văn An, Hà Nội

Rất lâu không đọc báo Văn nghệ, ngẫu nhiên thấy một truyện ngắn được share trọn vẹn trên một trang Fb quen nên tò mò mà đọc, đó là “Bắt đầu và kết thúc” của Trần Quỳnh Nga! Đọc xong, bày tỏ vài dòng trên trang cá nhân, một học trò nói: “Nên để lời bình cho những gì đáng bình”; đồng nghiệp thì khuyên:” Hãy để nó tới thế nào thì đi như thế, vô tăm tích”!

Vậy nhưng vẫn thấy cần phải nói vài lời về một truyện ngắn không thể không suy nghĩ!
1. Giải thiêng, giải ảo, đối thoại với lịch sử… là những xu hướng khiến tiểu thuyết lịch sử ngày càng thu hút được sự quan tâm, hứng thú của người đọc! Đó là loạt truyện ngắn đạt tới mức “kinh điển” thời đổi mới như Vàng lửa, Kiếm sắc, Phẩm tiết của Nguyễn Huy Thiệp, tiểu thuyết Hồ Quý Ly của Nguyễn Xuân Khánh – những tác phẩm khiến người đọc bất ngờ nhận ra những góc độ mới của lịch sử, những gương mặt mới của nhân vật lịch sử, đa diện và chân thực, gần gũi và dễ cảm thông, giúp giải đáp thuyết phục hơn những câu hỏi hình như vẫn luôn hiện hữu đâu đó khi ta ngước nhìn những pho tượng sơn son thiếp vàng xa xôi và khó hiểu!  Tiếp tục đọc

NHÂN VẬT TRUNG TÂM & QUYỀN SÁNG TẠO CỦA NHÀ VĂN TRONG TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ

Nguyễn Khắc Phê
 .

Tham luận của Nguyễn Khắc Phê tại Hội thảo “Các xu hướng vận động của VHNT Việt Nam hiện nay – Thực trạng & định hướng phát triển” do Hội đồng LLPBVHNT Trung ương tổ chức tại Quảng Ninh ngày 5/12/2017

.
Bản chất (hay đặc trưng) của hoạt động văn học nghệ thuật vốn đa dạng, luôn tồn tại nhiều khuynh hướng. Tuy vậy, trong tình hình trong nước cũng như thế giới đang có những biến động khó lường, nhiều giá trị được “cân đo” lại, thì sự du nhập các khuynh hướng ngoại, hoặc tìm kiếm/điều chỉnh một số khuynh hướng đã định hình trước đây xảy ra có phần “lung tung”, nên sự nhận diện, đánh giá và đề xuất những giải pháp để phát triển văn học nghệ thuật tốt đẹp hơn là điều cần thiết.

.
Từ góc độ một nhà văn viết tiểu thuyết, với tầm quan sát có hạn của một người đã cao tuổi ở một địa phương xa trung tâm, tôi xin được bàn đến vấn đề “Nhân vật trung tâm & quyền sáng tạo của nhà văn trong tiểu thuyết lịch sử” qua một số tác phẩm mà tôi được biết. Tiếp tục đọc

Khai ngộ với thiên nhiên: Bashô và Octavio Paz (Awakening to the nature)

NHẬT CHIÊU

Bây giờ, trong thời đại phê bình sinh thái (ecocritical age), đọc lại thơ Bashô, ta cảm thấy như đang thở hít trong một sinh quyển đầy mê diệu. Đó là thứ thơ ca đưa ta vào sâu thẳm thiên nhiên. Không chỉ là thiên nhiên. Đó còn là tâm linh sinh thái, nơi mọi thứ luôn luôn sáng tạo và chuyển hóa, nơi mọi sinh linh bước đi trong ánh sáng của bình đẳng và vô sai biệt, không có chủ nhân và sở hữu chủ, nơi mọi thứ phản chiếu nhau như những hạt châu. Là nhà thơ, Bashô cảm thấy mình có quyền kêu gọi mọi người trở thành “người bạn của bốn mùa” và “quay về với tạo hóa” để gặp gỡ cái mê diệu và sáng tạo cái mê diệu. Hướng theo con đường thơ ca sâu thẳm của Bashô là tạo nên khả thể cho cuộc “tái mê diệu hiện thực của thế giới này” (a realistic reenchantment of the world) (1),  nói theo Patrick H. Dust. Tiếp tục đọc

HỌC THUYẾT VĂN-HỌC: TRUYỆN NGẮN QUA NHỮNG TRANH CÃI

Ngu Yên

 Truyện Ngắn Qua Những Tranh Cãi

(Trích Ý Thức Sáng Tác Truyện Ngắn, tập 1. Học Thuyết. Amazon phát hành)

Một nghiên cứu được xem như khá hoàn hảo về truyện ngắn do Helmut Bonheim thực hiện, The Narrative Modes: Techniques of Short Story, ấn hành bởi Boydell & Brewer Inc. năm 1982. Phân tích 600 truyện ngắn và 300 tiểu thuyết để thử nghiệm những lý thuyết về truyện ngắn. Bonheim đưa đến kết luận như là một khuynh hướng, không cố định. Đó là khuynh hướng nhập đề: Truyện ngắn thường bắt đầu gần cuối câu truyện xảy ra. Về phần kết luận, ông cho rằng truyện ngắn có khuynh hướng mở rộng, khiêu gợi và đề nghị nhiều hơn. Tuy nhiên, ông xác nhận, không có một thành phần đặc thù nào của truyện ngắn để có thể dùng làm định nghĩa, ngoài trừ chiều ngắn của câu truyện, mà đôi khi cũng xảy ra ở tiểu thuyết, gọi là tiểu thuyết ngắn. Và nếu như chấp nhận “sự ngắn” để phân biệt, theo ông, ngắn hoặc dài thuộc về mức độ, không phải thể loại. Những quan điểm này đưa truyện ngắn trở về quan niệm cổ điển, truyện ngắn chỉ là tiểu thuyết viết ngắn. Tiếp tục đọc

Nguyên mẫu Trăng và Trường thơ loạn

CHU MỘNG LONG

Chủ nghĩa lãng mạn phát triển tới hạn nào đó, tự nó hạ cánh để trở về mặt bằng hiện thực. Nhưng có lẽ khuynh hướng này phù hợp với văn xuôi hơn, trong khi với thơ, đôi cánh lãng mạn sẽ bay tiếp đến siêu thực, tượng trưng như một nhu cầu giải thoát. Xét đến cùng, mộng tưởng cá nhân của nhà thơ là vô bờ bến, khi đạt tới tầm cao nào đó, nó bắt nhịp với những gì thuộc về tầng sâu để chiếm lấy mọi chiều kích của sự sống và tồn tại. Tầng sâu ấy thuộc về những gì nguyên thủy nhất trong tâm thức giống loài đã bị che phủ bởi các lớp văn hóa khác nhau trong kiến tạo lịch sử của nhân loại.
.

Trường thơ loạn do nhóm Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Yến Lan đề xướng (1936) vừa đột biến vừa tiếp nối tất yếu của Thơ Mới Việt Nam 1932 – 1945. Trường thơ này đưa Thơ Mới nhảy vọt từ lãng mạn sang siêu thực và tượng trưng, coi như hoàn tất một thời đại thi ca. Tiếp tục đọc

Dư luận quanh đề xuất loại bỏ tác phẩm “Chí Phèo” khỏi Sách giáo khoa Ngữ văn

“Tôi tin rằng đây lại chỉ là một câu chuyện bên lề của một người lữ khách vãng lai, một khách nhậu say qua đường, tuỳ cảnh mà thốt lên lời tạc hoạ.

Văn học, không bỗng dưng, như Lỗ Tấn đã phải thừa nhận, nó là cách để cứu rỗi một dân tộc thoát khỏi u mê và lầm lạc. Và văn học nằm ở giá trị cốt lõi của đối tượng, như Hemingway đã nói, là phần chìm của tảng băng chứ không phải cái bề nổi hời hợt của những cái ta thấy được. Tiếp tục đọc