• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

THƠ VĂ LÝ-TRẦN – NGHĨ VỀ “TƯ CÁCH TRÍ THỨC” (1) CỦA GS. NGUYỄN HUỆ CHI

Thơ văn Lý – Trần là bộ sách đồ sộ gồm 3 tập: tập 1 (1977), tập 2 quyển thượng (1988), tập 3 (1978), dày 2.419 trang, bao gồm 914 đơn vị văn bản. Đây là bộ tuyển tập thơ văn Việt Nam tính từ khi Ngô Quyền dựng nước (938) cho đến sát trước khi Lê Lợi kháng chiến chống quân Minh (1418), trải qua 5 thế kỉ, 7 triều đại: Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Hồ, Hậu Trần.

Thơ văn Lý – Trần là một công trình nổi tiếng của ngành nghiên cứu văn học và theo như lời của GS. Nguyễn Huệ Chi trong video trả lời phỏng vấn của Văn Việt, “là một trong những công trình nghiên cứu khoa học hàng đầu của Việt Nam xã hội chủ nghĩa”(2). Bộ sách là một công trình tập thể, có sự đóng góp của nhiều người nhưng với tư cách là người chủ chốt, có công lao chính, Thơ văn Lý – Trần đã đem lại danh tiếng cho vị giáo sư này. Nguyễn Huệ Chi được đánh giá cao không chỉ trong nước mà cả ở nước ngoài. Đây là những “tiết lộ” của ông: Tiếp tục đọc

Advertisements

Tiểu thuyết Người con gái viên đại úy của Puskin – câu chuyện dùng sử để đọc văn và việc lấy văn để viết sử

капитанская-дочка.jpg

Lê Thời Tân

  1. Dùng sử đọc văn và việc bỏ quên hình thức của cuốn tiểu thuyết

“Sự thật lịch sử” về cuộc “chiến tranh nông dân 1773-17751 [5 tr.363] do E.Pugatsốp cầm đầu đã từng được Puskin trình bày trong cuốn “Lịch sử Pugatsốp” (История Пугачева2) với các “sử liệu” và “kết luận lịch sử” cụ thể. Và rồi đến lượt sự thật lịch sử này lại trở thành chất liệu nghệ thuật cho nhà tiểu thuyết Puskin viết cuốn Người con gái viên đại úy (1836). Thời đại lịch sử được chiếm lĩnh trở lại lần nữa theo cách khác. Với Puskin, tiểu thuyết Người con gái viên đại uý là để trình bày một “sự thật lịch sử” riêng. Đó là sự thật của nhân cách, tâm hồn một Grinhốp, một Pugatsốp mà ta không tìm thấy trong các phẩm sử học, chẳng hạn cuốn Lịch sử Pugatsốp cũng của chính Puskin. Chúng ta hãy nhớ đến ý kiến của L.Tônxtôi trong một tác phẩm cũng gọi là “thiên bút kí” (Luyxernơ) về sự kiện đám nhà giàu trên dưới trăm vị sau khi nghe một người hát rong phục vụ trong nửa giờ, thay vào những đồng xu trả công lại chỉ ném vào chiếc mũ để ngửa những lời chế giễu: “Biến cố đó quan trọng, nghiêm chỉnh hơn và có ý nghĩa sâu sắc hơn tất cả các sự kiện đã được ghi chép lại trên các báo và trong các pho sử”.[8 tr.233-234]. Cũng như Puskin, Tônxtôi cho rằng văn học có mối quan hệ riêng của nó đối với lịch sử xã hội. Đáng tiếc cái chân tinh thần của mối quan hệ cách riêng của văn chương với lịch sử xã hội thường vẫn bị cách đọc của các nhà nghiên cứu phê bình nệ sử (và không chỉ mỗi nệ sử) làm cho sai lạc đi. Chỉ cần theo dõi một lượt các chú thích của các nhà biên khảo cuốn Alếchxanđơrơ Puskin – Tuyển tập Văn xuôi  (Nhà xuất bản Cầu Vồng, 1985)4là đủ thấy vấn đề. Ta thử đọc lại tiểu thuyết này theo cách lướt qua những chỗ có chú thích đó – những chú thích tiêu biểu cho cái khuynh hướng mà chúng tôi tạm gọi là “dùng sử đọc văn”  bỏ quên hình thức của cuốn tiểu thuyết. Tiếp tục đọc

Kỉ nguyên tiêu thụ và nghề viết văn

.
.

Trích từ sách “Mười câu chuyện văn chương” của Nguyễn Hiến Lê. Đây là một tác phẩm đặc sắc, rất thú vị, mời bạn đọc tìm mua, thưởng lãm và trân tàng.

Sau đây xin trích toàn bộ chương “Kỷ nguyên tiêu thụ và nghề viết văn” :

Cái thời còn nền văn minh nông nghiệp, nghĩa là ở Châu Âu từ cuối thế kỉ XVIII trở về trước, ở nước ta trước thế chiến vừa rồi, tám, chín chục phần trăm số người hoạt động trong nước chuyên về công việc canh tác, mục súc để lo thỏa mãn nhu cầu cấp thiết nhất là ăn; nhu cầu đó các nhà kinh tế học gọi là nhu cầu sơ đẳng và những hoạt động canh tác, mục súc gọi là hoạt động sơ đẳng. Trong nước chỉ có khoảng năm, mười phần trăm số người hoạt động để chế tạo đồ dùng như quần áo, con dao, lưỡi cày, cái giường, cái chén, và xây nhà cửa… mà các nhà kinh tế học gọi là hoạt động nhị đẳng. Sau cùng năm, mười phần trăm nữa lo thỏa mãn nhu cầu tinh thần của mọi người, gọi là nhu cầu tam đẳng, và những hoạt động của họ (trị dân, dạy học, phục vụ nghệ thuật…) gọi là hoạt động tam đẳng. Tiếp tục đọc

Có nên mô tả trần trụi cảnh “sex” trong tiểu thuyết lịch sử?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, tiểu thuyết lịch sử và sử ký là hai thể loại khác nhau của hai lĩnh vực khác nhau nên chúng rất xa nhau về nghệ thuật lẫn tư duy sáng tạo.

“Về cơ bản, nhà chép sử, đặc biệt là người làm “quốc sử”, người ta phải lựa chọn trong sự phồn tạp của rất nhiều sử thực hoặc nhiều ghi chép, rút ra những hiện tượng, những sự kiện, những nhân vật để trình bày nhằm đích chính tái hiện được sử thực với hy vọng là khách quan và sự tái hiện đó thể hiện một đánh giá rút ra làm bài học cho cho muôn đời. Điều này tùy thuộc vào quan điểm thế giới mà nhà sử học được đào luyện và trở thành tín đồ.

“Đại Việt sử ký toàn thư” – tác phẩm đến với ta hiện nay là của các nhà chép sử Nho giáo, họ đã có lựa chọn theo hai hướng đó khi cấp cho ta hình ảnh nhân vật Trần Khánh Dư vừa là tướng tài vừa thiếu đức (theo quan niệm của họ). Tiếp tục đọc

Sex đen và văn học sex: Lý luận như bọ…

.

Chu Mộng Long

Tôi đang viết một bài nghiêm túc về sex đen và văn học sex, nhưng phải chờ tư liệu đầy đủ. Đây là vấn đề nhạy cảm, cần nghiên cứu thận trọng, nói có sách mách có chứng chứ không thể phán bừa.

Bài này viết nhanh sau khi nghe bọ Lập chửi đổng.

Một bạn của tôi nói, ranh giới giữa sex đen và văn học sex rất mong manh. Và sự thật, rất nhiều người nhầm lẫn một cách tai hại. Khi phê phán sex đen, nhiều người phủ nhận luôn văn học sex, cứ thấy trong văn có sex là ném đá tơi bời.

Sự nhầm lẫn này là do những kẻ sáng tác lập lờ đánh lận sex đen vào văn học, tự cho mình có tinh thần khai phóng, đưa văn học nghệ thuật từ trang nghiêm cổ hũ sang nghệ thuật tự do phóng túng.

Sự thật, không phải không có ranh giới giữa sex đen và văn học sex. Hãy xác định có các loại sex sau: Tiếp tục đọc

Chim ưng và chàng đan sọt: Đạp đổ thần tượng hay tự ngã dập mặt?

TTO – Dịch giả Lê Quang có một bài viết xung quanh ồn ào Chim ưng và chàng đan sọt. Nhà văn Bùi Việt Sỹ cũng có ý kiến riêng. Tuổi Trẻ Online trích đăng cả hai quan điểm này để rộng đường dư luận.

Chim ưng và chàng đan sọt: Đạp đổ thần tượng hay tự ngã dập mặt? - Ảnh 1.

Tiểu thuyết Chim ưng và chàng đan sọt bị phản ứng gay gắt vì có những đoạn miêu tả cảnh làm tình thô tục – Ảnh: V.V.TUÂN

Gần đây văn chương VN đã có những cởi trói để mở rộng cái gọi là “biên độ hư cấu” khi chạm đến chủ đề lịch sử hay danh nhân lịch sử, dĩ nhiên trong khuôn khổ “phải đạo”, nghĩa là không phủ nhận hay phản lại các giá trị được xã hội đồng thuận.

Tuy nhiên, “biên độ” lại cũng là một khái niệm đáng suy nghĩ, và thủ pháp lấp đầy biên độ đó lại càng nên bàn. Tiếp tục đọc

CÁC NHÀ VĂN NGA ĐÃ PHÁT BIỂU GÌ KHI NHẬN GIẢI NOBEL?

Tô Hoàng

Tính cho tới thời điểm hiện tại (2016) có 5 nhà văn Nga được trao giải Nobel Văn học: Ivan Bunhin (1933), Boris Pasternak (1957), Mikhail Sholokhov (1965), Aleksandr Sogienhinsin (1972 ) và Ioxip Brodsky (1987).

Nhà văn Boris Pasternak được trao giải Nobel nhưng không được chính quyền Xô Viết cho sang Stokhom (Thụy điển) nhận giải. Thành thử chí có 4 nhà văn có mặt và có bài phát biểu trong Lễ trao giải.

Sau đây là những lược trích lời phát biểu khi nhận Giải Nobel Văn học của các nhà văn ấy.

IVAN BUNHIN: “ ĐỐI VỚI NHÀ VĂN, TỰ DO TƯ TƯỞNG VÀ LƯƠNG TÂM LÀ MỘT ĐỊNH ĐỀ, MỘT CÁI ĐÍCH PHẢI ĐẾN” Tiếp tục đọc