• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

DỐI TRÁ TRÀN LAN, GIÁO DỤC TAN HOANG

Ngô Văn Giá
.
Vừa rồi VTC kéo tôi vào chương trình talk show để thảo luận về câu hỏi: Tại sao càng lớn lên, người ta càng hay nói dối?
.
Đặt vấn đề như vậy là thú vị. Khởi đầu câu chuyện này là từ một kết quả nghiên cứu của ông Trần Ngọc Thêm. Bằng phương pháp test, thống kê, phân tích, kết quả đưa ra là vậy.
.
Căn bệnh nói dối thì thời nào cũng có. Nhưng mỗi thời, mức độ có khác nhau. Có thời, trong bối cảnh chiến tranh, toàn dân bị hút vào cái sống cái chết, căn bệnh này có phần suy giảm. Trong thời bình, khi con người ta phải đối diện với miếng cơm manh áo, với gánh nặng mưu sinh…căn bệnh nói dối lại có cơ bùng phát. Cho đến ngày hôm nay, bệnh nói dối đã trở nên kịch phát, trở thành một đại dịch, không kiểm soát được.

.

Căn bệnh nói dối, giả trá tràn lan, không trừ một nơi chốn nào.

.
Cao thì ở nghị trường. Họ diễn thuyết cái mà họ chưa chắc đã nghĩ. Họ bấm nút đồng ý cái mà họ chưa chắc đã mong. Họ trả lời phỏng vấn những điều mà họ không tin là thật. Họ đăng đàn diễn thuyết dạy dỗ thiên hạ những điều mà chính họ hoang mang. Họ nói dối một cách…tâm huyết. Thấp thì ở các cơ quan, công sở, trường học, bệnh viện…, tất tật, trong cả các sinh hoạt dân sự hàng ngày. Tiếp tục đọc
Advertisements

Điểm thi

Có một quan điểm kinh tế học được nhiều người chấp nhận, rằng giáo dục cũng là một dạng đầu tư. Các bậc phụ huynh đầu tư vào giáo dục cho con cái – vốn rất tốn kém hiện kim – như mọi dạng đầu tư khác, cũng để đổi lấy lợi tức trong tương lai. Lợi tức này thường được đo bằng tiền. Hoặc là sự tự hào và hài lòng.

Trong nhiều năm, các nhà kinh tế học đã sử dụng quan điểm này để đo suất sinh lợi giáo dục tại nhiều quốc gia. Ví dụ, Esther Duflo tính được rằng những đứa trẻ Indonesia trong thập kỷ 70 được học trường mới do tổng thống Suharto xây, đến tuổi trưởng thành sẽ có mức lương cao hơn 8% cho mỗi năm được đi học thêm. Con số này gần bằng suất sinh lời giáo dục tại Mỹ.

Nhưng nền giáo dục Việt Nam đang mang một vấn đề dị biệt: nó được thiết kế để hướng tới các kỳ thi, và khả năng sinh lời của giáo dục đến từ việc anh có điểm cao trong các kỳ thi hay không. Lợi tức của giáo dục ở Việt Nam, thực chất là lợi tức của điểm thi. Tiếp tục đọc

Ý kiến của nhà văn và người dân về Bản án xử nông dân Đặng Văn Hiến

TÔI PHẢI LÊN TIẾNG !

Tạ Duy Anh
.
Nếu hôm nay tôi im lặng, có thể tâm hồn tôi sẽ vĩnh viễn không còn tìm thấy sự bình yên như mình mong muốn và mọi nỗ lực sáng tạo của tôi hoàn toàn vô nghĩa.

Tôi đã bỏ lại mọi việc, để lục lọi, tìm hiểu về vụ án Đặng Văn Hiến. Tôi cố gắng để không bị sự cảm tính dẫn dắt. Và sau đây là ý nghĩ của tôi.

Anh Đặng Văn Hiến thực sự đã phạm tội. Là người chống lại bạo lực dưới mọi hình thức, tôi không thể không lên án hành động của anh. Khi nổ súng bắn vào những người đập phá tài sản của anh, anh quên mất rằng, họ chỉ là những kẻ làm theo mệnh lệnh, hoặc quá lắm là vì tiền. Nhưng bất kể thế nào thì họ không đáng phải chết. Bọn đáng chết là những kẻ tại thời điểm ấy đang ngồi trong các salon sang trọng, uống những chai rượu đắt tiền, nói những điều dối trá về đạo đức cách mạng, về học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh sau khi đã làm muôn vàn điều nhơ bẩn, đã ăn của dân không từ một thứ gì.

Bọn đó mới là thủ phạm anh Hiến ạ.  Tiếp tục đọc

Người Hà Giang tự trọng

Tám mươi gram là lượng thịt mà một học sinh bán trú cấp hai ở xã miền núi Hà Giang được ăn trong một bữa.

Trên bảng công khai tài chính treo trên vách tường đã tróc sơn, thực đơn cho mỗi bữa ăn của 80 đứa trẻ đang tuổi dậy thì là 6,5 kg thịt, 15 bìa đậu phụ, 13 kg bí xanh và một bó hành lá.

Tôi không biết tám mươi gram là ít hay nhiều. Nhưng có một điều chắc chắn: mỗi bữa cơm có tám mươi gram thịt ấy đều là những ngày hạnh phúc trong quãng đời đi học của Lù Thị Sen. Trước khi được ở lại trường theo diện bán trú, Sen có sáu năm đi bộ đến trường. Mỗi ngày hai tiếng đi, hai tiếng về. Em đi qua bóng tối, qua trời mưa, lũ quét và sạt lở đất. Để giữ học sinh ở lại với trường, thầy cô đã dồn phòng học, dạy tăng ca để các em được ở bán trú. Tiếp tục đọc

Công thức báo cáo khiến không ít chức sắc “mở cờ trong bụng”

Có tới 24 cuộc thanh tra, kiểm tra, giám sát đã được thực hiện tại đơn vị này trong vòng 5 năm (từ năm 2013 đến năm 2017). Hàng năm, có hàng trăm người ở đây phải thực hiện minh bạch tài sản, thu nhập của cán bộ, công chức, viên chức. Đáng mừng thay, không có ai bị xử lý, kỷ luật do kê khai, công khai tài sản và thu nhập!!

Không những thế, “thông qua các hoạt động, như: Tự kiểm tra nội bộ tại cơ quan Sở và các đơn vị trực thuộc; qua công tác giám sát của Hội đồng nhân dân tỉnh Thanh Hóa; Thanh tra thuộc các cơ quan Trung ương, Thanh tra tỉnh Thanh Hóa và Thanh tra Sở NN&PTNT; việc kiểm tra, giám sát của Đảng ủy Sở tại các Chi bộ trực thuộc… đều chưa phát hiện có vụ việc tham nhũng nào xảy ra tại Sở này cũng như các đơn vị trực thuộc”.

Giá như thực tế cứ như báo cáo… Tiếp tục đọc

Đến lượt chúng ta ăn

Nguyễn Khắc Giang

Trốn chạy

cuoc cach mang 4.0
Một bé gái đang tháo dỡ động cơ xe máy trong một xưởng thu mua xe cũ của gia đình, ngày 6/6/2018 tại làng Tẻ Lở, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc, Việt Nam. (Ảnh: Linh Pham/Getty Images)

Nền quản trị bốn không

Điều đầu tiên khi bước chân sang Âu Mỹ là đối mặt với công nghệ, buộc phải nhớ đến nững lời sáo rỗng của các chức sắc Việt Nam.

Các chức sắc đó, nếu không có trợ lý, thư ký, xe đón đưa, thì khó biết cách mua vé để đi giao thông công cộng như tàu điện, xe bus. Họ biến các thiết bị thông minh thành những cục gạch với vài ba chức năng sơ đẳng. Vậy mà họ cất lời là “Cuộc cách mạng 4.0”.

Xuất xứ là “Công nghiệp 4.0” (Industry 4.0). Hay có thể nói là “Nền công nghiệp 4.0” để nghe cho đỡ cụt. Nhưng chức sắc Việt Nam, từ thủ tướng xuống đến bộ trưởng là “Cuộc cách mạng 4.0”.

Cách mạng luôn gắn với mốc sự kiện. Không hiểu được sự khác biệt của hai từ “cách mạng” với hai từ “công nghiệp” mà vẫn cứ hồn nhiên. Những người không trong nghề, không hiểu mà chỉ nói theo để khoa trương, đã là đáng trách. Nhưng đáng chê cười hơn chính là có vài ông lãnh đạo trong các tập đoàn như Viettel, FPT mà cũng “Cách mạng 4.0”. Đó thực sự là điều xấu hổ. Tiếp tục đọc