• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Swan Lake (Hồ Thiên Nga), Op. 20 

Hồ Thiên nga là vở ballet đầu tiên và cũng là vở ballet nổi tiếng nhất của nhà soạn nhạc Nga Peter Ilyich Tchaikovsky. Mặc dù vở ballet này có nhiều phiên bản nhưng phần lớn các đoàn ballet đều dàn dựng dựa trên phiên bản âm nhạc và biên đạo của Marius Petipa và Lev Ivanov, công diễn lần đầu vào ngày 15/1/1895 tại Nhà hát Mariinsky ở St. Petersburg, Nga. Trong phiên bản này, phần âm nhạc của Tchaikovsky được nhà soạn nhạc Riccardo Drigo, nhạc trưởng chính của Nhà hát Hoàng gia St. Petersburg, sửa đổi.

Tchaikovsky với ballet Hồ Thiên nga

Khi bắt đầu viết Hồ Thiên nga thì P.I.Tchaikovsky đã là một nhà soạn nhạc nổi tiếng mặc dù vẫn còn rất trẻ. Tchaikovsky viết vở ballet đầu tiên của mình theo đơn đặt hàng của Nhà hát Lớn, một phần cũng do nhuận bút khá lớn so với thời bấy giờ – 800 rúp. Mặc dù là một người yêu thích ballet, nhưng nhạc sĩ vẫn cho rằng ballet là “không có được sự tồn tại vững chắc”. Không phải là điều đó không có cơ sở: những vở ballet hồi đó không trụ trên sân khấu được lâu, còn âm nhạc trong những vở ballet thì ngay từ đầu đã không đặt mục đích trở thành âm nhạc nghiêm túc. Và bản thân Tchaikovsky cũng có những cảm xúc khác nhau đối với âm nhạc trong những vở ballet của mình. Khi thì bỗng dưng ông gọi nhạc trong ballet là “hoàn toàn vớ vẩn”, khi thì lại tỏ ra hy vọng rằng một vài đoạn sẽ được phổ biến hơn để làm nền cho những điệu khiêu vũ dạ hội. Tiếp tục đọc

Advertisements

Hồ Viết Thắng và bão táp cải cách ruộng đất

KIỀU MAI SƠN

Thứ ba, 10 Tháng 4 2018 09:48

Hồ Viết Thắng và bão táp cải cách ruộng đất
.

Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh và 20 năm ngày mất của ông Hồ Viết Thắng, tôi đã có vài lần trò chuyện cùng con trai ông là Thiếu tướng Hồ Sĩ Hậu nguyên Cục trưởng Cục Kinh tế Bộ Quốc phòng để hiểu rõ hơn về cuộc đời của một chiến sĩ cách mạng trung kiên xứ Nghệ.

Trong 80 năm tại thế, ông Hồ Viết Thắng (1918 – 1998) đã trải qua một cuộc đời đầy vinh quang và cũng không ít sóng gió. Vinh quang của người dân nô lệ giành được độc lập. Vinh quang của người chiến sĩ cách mạng chiến thắng kẻ thù. Vinh quang của người cán bộ cao cấp của Đảng từng làm Thứ trưởng Bộ Nông lâm (nay là Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn), Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước (nay là Bộ Kế hoạch & Đầu tư), Bộ trưởng Bộ lương thực Thực phẩm(nay là Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn)… Rồi sóng gió cũng từ vinh quang mà ra để rồi tên tuổi ông gắn liền với việc chịu trách nhiệm trong sai lầm của Cải cách Ruộng đất. Tiếp tục đọc

Việt Nam đỉnh rồi, có cần hỏi ý dân nữa không?

XUÂN DƯƠNG

(GDVN) – Làm lòng dân bất an có phải là cách trị quốc văn minh?

.

Nói Việt Nam “đỉnh rồi” bởi các nước giàu có người ta đều thu thuế tài sản nên Việt Nam cũng phải thu.

Các nước giàu có như Mỹ, Anh, Nhật, Hàn,… đều thu thuế tài sản thì có lý gì Việt Nam lại không thu?

Đem Việt Nam so với các “đỉnh” của thế giới, có phải là Việt Nam cũng … “đỉnh rồi” hay chỉ là kiểu suy nghĩ “gần” mà có người nói theo tiếng Tàu là “thiển cận”?

Hễ nói đến thu thì viện dẫn các nước thế này, thế nọ, chẳng hạn giá điện thu lũy tiến do các nước đều thế, còn khi nói đến tăng lương thì bảo ngân sách còn hạn chế nên phải từ từ.

Cứ mỗi lần tăng lương là các thứ chi phí tăng theo kiểu “lấy mỡ nó rán nó”.   Tiếp tục đọc

Nỗi sợ nước Nga của phương Tây: Ngày ấy và bây giờ

Nguồn: Alexander Baunov & Thomas De Waal, “Red Scares, Then and Now”, Project Syndicate, 17/11/2017.

Biên dịch: Lê Như Mai | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Mỹ đã chứng kiến “Nỗi sợ cộng sản” (Red Scare) lần đầu tiên ngay sau khi kết thúc Thế chiến I. Trong 3 năm, Nga được cho là đã không ngừng kích động nổi loạn và đình công trong giới công nhân, một phần trong chiến dịch có phối hợp nhằm phá hoại chủ nghĩa tư bản Mỹ. Sau đó, vào ngày 29 tháng 04 năm 1920, Bộ trưởng Tư pháp Mỹ A. Mitchell Palmer cảnh báo rằng, vào hai ngày tiếp theo, tức ngày Quốc tế Lao động 01/05, công nhân Mỹ sẽ nổi dậy để lật đổ Chính phủ Mỹ bằng vũ lực. Viễn cảnh đó đã không xảy ra, và Nỗi sợ cộng sản cũng đã biến mất rất nhanh như cách mà nó đến. Tiếp tục đọc

Kịch Lưu Quang Vũ – Những vấn đề của đời sống

Cố NSND Trọng Khôi và NSƯT Mỹ Dung trong vở kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt.

Cố NSND Trọng Khôi và NSƯT Mỹ Dung trong vở kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt.

Cao Minh

Nhà viết kịch đầy tài năng Lưu Quang Vũ (1948 – 1988) ra đi đã tròn 25 năm. Sân khấu Việt Nam cho đến hôm nay vẫn chưa có một tác giả nào có thể lấp được khoảng trống Lưu Quang Vũ để lại…

Hiện tượng Lưu Quang Vũ

Lưu Quang Vũ đến với sân khấu khi sân khấu đang đòi hỏi hết sức khẩn thiết phải đổi mới. Hiện thực cuộc sống được phơi bày. Cái tốt có, cái xấu có. Cái lý tưởng đang dần phai nhạt và cái tầm thường đang trỗi dậy, có cơ lấn lướt… Trong Hội diễn Sân khấu toàn quốc 1980, Lưu Quang Vũ còn là tác giả trẻ và mới, thì đến năm 1985 “hiện tượng Lưu Quang Vũ” là một phát hiện hiếm thấy. Tám vở kịch của anh tham gia hội diễn thì 6 vở được tặng thưởng Huy chương vàng, 2 vở Huy chương bạc. Đây là con số kỷ lục.

Sự xuất hiện rực rỡ của một tài năng mới đã gây được sự chú ý đặc biệt trong dư luận. Cho đến lúc ra đi vào cõi vĩnh hằng, Lưu Quang Vũ đã viết trên 50 vở kịch, hầu hết đều đã được dàn dựng. Đây cũng lại là con số kỷ lục của một tác giả, khi tuổi đời vừa tròn 40. Tiếp tục đọc

Phỏng vấn: Đôi điều tâm sự của Văn Cao năm 70 tuổi (1993)

Tài liệu lưu hành nội bộ của Quỹ Văn hóa Giáo dục Hãn Nguyên Nguyễn Nhã.

Ai là tác giả đích thực của bài “Á tế á ca”

  1. 50 năm một câu hỏi: Ai là tác giả bài Á Tế Á ca: Tăng Bạt Hổ hay Phan Bội Châu?

Á Tế Á ca là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của phong trào Duy tân yêu nước đầu TK.XX. Bài thơ được truyền tụng rộng rãi trong dân chúng, được trường Đông Kinh Nghĩa Thục dùng làm tài liệu học tập, bồi dưỡng lòng yêu nước cho học sinh và được bí mật cho in và gửi đi khắp nơi. Sau này bài thơ được đưa vào hầu hết các tuyển tập văn học đầu TK.XX. Trước 1975 sách giáo khoa phổ thông ở miền Bắc cũng đưa một trích đoạn bài thơ này vào sách Trích giảng văn học, nên rất được nhiều người thuộc. Đây là phần đầu trích đoạn chắc nhiều người còn nhớ:

                            Non sông thẹn với nước nhà,

                        Vua là tượng gỗ, dân là thân trâu! Tiếp tục đọc