• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Giải trí: ​Tạm nghỉ chết…!

Lão Mạt Rệp bệnh nặng gần đất xa trời nên cho gọi con cháu về dặn dò. Lão Mạt Rệp nhìn đám con cháu nghèo đói lóc nhóc lão càng đau lòng. Nhưng lão chưa thể an tâm mà nhắm mắt.

Thằng con trai trưởng Mạt Từ Từ uất nghẹn nhìn cha, vừa mếu vừa nói:

– Cha cực khổ cả đời, thôi thì cha hãy an tâm mà nhắm mắt.

Lão Mạt Rệp ho khan vài tiếng nhìn con cháu bu xung quanh, lão bèn hỏi:

– Còn thằng Mạt Hạng đâu?

Mạt Từ Từ nắm lấy tay cha an ủi:

– Mạt Hạng nó tranh thủ lên xã làm cái giấy chứng tử trước cho cha rồi?

Lão Mạt Rệp cố gắng sức hỏi tiếp:

– Lo trước như vậy cũng tốt! Mấy bữa trước có ông bạn đồng lứa với cha, lười biếng thở, ổng chết 3-4 ngày mà trên xã không chịu cấp giấy chứng tử cho gia đình người ta làm đám ma. Ta nói sống đã khổ, chết còn khổ hơn. Nhưng bây lo tới đây cha vẫn còn chưa an tâm lắm. Thế thằng Mạt Chưa Hết đâu? Mấy bữa trước cha bảo nó lên xã đóng tiền xóa đói giảm nghèo, tiền phòng chống bão lụt, nó đã đóng chưa? Tiếp tục đọc

Mai đi học nhé !

Tiếp tục đọc

Nguyễn Quang Lập: Ngu dại nhất của nhà văn là làm quan

Nguyễn Quang Lập

Ảnh: Bọ Lập sau hai năm làm quan – 34 tuổi (Nguồn: FB NQL)

Năm 32 tuổi tui trúng phó tổng thư ký bằng phiếu bầu trực tiếp của Đại hội văn nghệ Bình Trị Thiên, đó là Hội văn nghệ địa phương lớn mạnh nhất nước thời bấy giờ ( thời đó Hội văn nghệ Hà Nội, Sài Gòn còn xách dép cho Hội Quảng Nam- Đà Nẵng, đừng nói Hội Bình Trị Thiên).

Bầu trúng 2h chiều, 5 h chiều lần đầu tiên được rước bằng xe Volga đi ăn cơm tối với Bí thư tỉnh uỷ. Sướng ngây ngất con cà cưỡng. Cái thằng Lập khố rách áo ôm, suốt ngày kí nợ rượu chị Phước lên liền 5 bậc lương, được người ta gọi bằng anh, bằng ông. Sáng sớm xách cặp tới cơ quan có người pha trà mời nước, được hưởng tiếng “dạ anh” ngọt lịm sườn. Còn có người bắt hai tay, điều mà từ bé đến giờ không bao giờ có. Tiếp tục đọc

XỨ MÙ

Hồi còn học ở Nga, tôi [Trần Đăng Khoa] có đọc một cái truyện vừa, có tên là “Xứ mù”. Đây là một loại truyện giả tưởng. Ngay từ những trang đầu, tác giả đã nói thẳng ra là ông ta bịa. Vậy mà đọc rất hồi hộp. Nhiều trang sợ đến vã mồ hôi. Truyện kể về một anh chàng đi trượt tuyết. Anh lao từ đỉnh núi xuống. Thế rồi loạng quạng thế nào, anh ta rơi xuống vực. Mà rồi không phải vực. Anh lạc vào một cái hang đá. Thoạt đầu, anh cứ đinh ninh nó là hang đá. Nhưng rồi không phải. Hóa ra anh đã sa xuống xứ mù.

Đó là một quốc gia có lịch sử khá lâu đời. Những công dân ở đây, không ai có mắt. Tất cả đều mù. Vua mù. Quan mù. Quân đội mù. Dân mù. Viện Hàn lâm khoa học cũng mù. Một quốc gia mù. Họ có luật pháp riêng, hiến pháp riêng. Triết học riêng. Tất cả đều biệt lập với thế giới bên ngoài. Họ quan niệm bầu trời là một tảng đá rộng gác trên các vách hang. Thế giới xung quanh đều là ròi bọ, chưa tiến hoá, chỉ có mỗi họ là thông minh, tài giỏi, dũng cảm, nhân ái và giàu lòng nhân đạo. Tiếp tục đọc

Cười: ĐIỀU KINH KHỦNG NHẤT

Related image

Một lần trong sân bay Kennedy ở Mỹ, một phóng viên đã tiến hành một cuộc phỏng vấn truyền hình. Anh đặt ra một câu hỏi cho những người đi qua: “Theo bạn cái gì là thứ kinh khủng nhất trên đời?”.

Có người nói “chiến tranh”, người nói “sự chết chóc”, người cho là “nạn đói”, người khác nói “sự phản bội” .vân vân.

Khi thấy một tu sĩ Phật giáo, đây chính là vị Thiền sư Seung Sahn, phóng viên liền hỏi vị thiền sư. Thay vì trả lời, vị Thiền sư Seung Sahn hỏi anh ta:

“Anh là ai?” Tiếp tục đọc

Chủ tịch tỉnh “hầu tòa” & liệu có còn tình trạng “luật cho dân và lệ cho quan”?

Cho đến thời điểm người viết viết bài này, vẫn chưa rõ kết quả xét xử vụ án ra sao, tuy nhiên, đây là một thông tin khá bất ngờ. Bất ngờ vì chuyện dân kiện quan chức xưa nay rất hiếm và đơn kiện được tòa án thụ lý, đưa ra xét xử lại càng hiếm hơn. Hiếm hơn nữa khi người bị kiện ra tòa lại đương chức Chủ tịch thành phố, Chủ tịch tỉnh! Tiếp tục đọc

CỤ TÀI NHƯ ĐÀI XÓM TÔI

Trương Tuần
.
– Cụ ơi, ngẫm nghĩ thấy cụ Tản Đà nói từ thế kỉ trước mà bây giờ vẫn hay.
.
– Cụ Tản nói sao ?
.
– Thì câu Dân 25 triệu ai người lớn / Nước 4000 năm vẫn trẻ con đó
.
– Tôi thấy dân mình sướng.
.
– Sướng thế nào ?
.
– Thì bao người cố sống cố chết chạy làm đầy tớ cho dân. Thế có phải dân sướng như ăn khoai nướng không ?
.
– Thế cụ có biết cái khổ của dân không ?
.
– Cụ nói đi, cụ lại có tý diễn biến là tôi hít le cụ đó. Tiếp tục đọc