• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung bắt đầu và hệ quả kéo theo

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung bắt đầu

VNE

Cách đây vài giờ, thuế nhập khẩu 25% của Mỹ lên số hàng hóa trị giá 34 tỷ USD của Trung Quốc chính thức có hiệu lực. 

Mỹ cáo buộc Trung Quốc – đối tác thương mại hàng đầu của nước này – vi phạm quyền sở hữu trí tuệ và đẩy cao thâm hụt thương mại một cách không công bằng. Chỉ vài phút sau, Bộ Thương mại Trung Quốc tuyên bố họ buộc phải trả đũa. Điều này có nghĩa 34 tỷ USD hàng Mỹ vào Trung Quốc, từ ôtô đến nông phẩm, cũng sẽ phải chịu mức thuế tương tự là 25%.

“Trung Quốc đã hứa không nổ súng trước, nhưng phải bảo vệ quyền lợi cốt lõi của quốc gia và người dân. Chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc phản công khi cần thiết”, thông báo của cơ quan này cho biết. Họ gọi động thái của Mỹ là “sự vi phạm các quy tắc thương mại thế giới” và “khởi động cho cuộc chiến tranh thương mại có quy mô lớn nhất lịch sử”. Tiếp tục đọc

Advertisements

Nhân chứng nói về “chiến thuật biển người” của Đảng Cộng sản Trung Quốc

chiến thuật biển người
Chiến thuật biển người của Cộng sản Trung Quốc chính là sử dụng dân quân mang lựu đạn xông pha tiên phong trên chiến trường (Ảnh từ internet)

Đã có người đã sử dụng chiến thuật biển người để lý giải tại sao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) giành thắng lợi trong chiến tranh giải phóng (Đài Loan gọi là nội chiến Quốc dân đảng và Cộng sản đảng). Chiến thuật biển người được dùng đầu tiên bởi Lâm Bưu (Lin Biao, 1907 – 1971) trong cuộc chiến tranh giành vùng Đông Bắc giữa Đảng Cộng sản Trung Quốc và Quốc dân đảng. Ngày 01/10/1946, Mao Trạch Đông tiếp tục chỉ đạo: “Tập trung ưu thế về binh lực là phương pháp tác chiến đúng đắn duy nhất, đã áp dụng vào các cuộc chiến với 25 lữ đoàn địch trong ba tháng vừa qua. Binh lực chúng ta tập trung phải gấp sáu lần, gấp năm lần, bốn lần, và ít nhất là ba lần so với kẻ thù thì mới có thể tiêu diệt địch hiệu quả. Cho dù trong chiến lược hay chiến thuật cũng làm như thế. Cho dù là chỉ huy cao cấp hay chỉ huy cấp thấp cũng phải học phương pháp tác chiến này.” Cái giá mà ĐCSTQ sẵn sàng trả cho chiến thuật này là sẵn sàng hy sinh mạng sống của lực lượng đông đảo dân binh tuyến đầu để tiêu hao hỏa lực đối phương, qua đó đảm bảo khả năng thành công cao hơn cho quân đội khi xung trận.

Tướng Phan Dụ Côn (Pan Yukun, 1906 – 1982) từng tham gia chiến dịch Đức Huệ (tại Trường Xuân) đã cho biết: “Trong nội chiến Quốc – Cộng, ĐCSTQ đã dùng chiến thuật biển người, hết lớp sóng người này ngã gục xuống lại có lớp sóng người khác xung lên, nhưng cuối cùng biển người vẫn không thể chống được biển lửa. Vì thế tôi xin kết luận: Chiến dịch Đức Huệ là cuộc chiến biển người với biển lửa”.

Vào tháng 7/1948, 600.000 quân ĐCSTQ đã phát động 7 cuộc tổng tấn công vào Thái Nguyên thuộc tỉnh Sơn Tây. Để bảo vệ Thái Nguyên, Diêm Tích Sơn (1883 – 1960) đã ban hành “Cương lĩnh hành động 12 điều” và “12 phương hướng”, hướng dẫn công tác chuẩn bị chiến thuật lô-cốt, nhấn mạnh vấn đề dùng biển lửa ngăn chặn “chiến thuật biển người” của ĐCSTQ. Hơn 150.000 quân phòng thủ Quốc dân đảng đã thiệt mạng trong chiến dịch Thái Nguyên, sau khi Thái Nguyên thất thủ có hơn 500 người tự sát tập thể bao gồm cả Chủ tịch tạm quyền tỉnh Sơn Tây là Lương Đôn Hậu (Liang Huazhi, 1906 – 1949), sử sách gọi là “500 gương trung liệt Thái Nguyên”, nhưng trong cuộc chiến này quân đội ĐCSTQ cũng mất 350.000 quân.

Trong hồi ký của nguyên lão Quốc dân đảng Lương Túc Nhung (Liang Su-yung, 1920 – 2004) có đề cập chiến chiến dịch Tứ Bình (1946): “Quân Cộng sản Trung Quốc dùng chiến thuật biển người, lấy quê hương tôi làm ví dụ, quê tôi cách Tứ Bình 5 dặm (dặm Trung Quốc = 500 mét), khi quân ĐCSTQ đến nơi, đầu tiên là cho mở đại hội quần chúng và hành quyết công khai giới địa chủ và thân sĩ (người có uy nhất định cộng đồng), sau đó đe dọa dân chúng: ‘Các người đã hành quyết hết địa chủ và thân sĩ của Quốc dân đảng, sau này Quốc dân Đảng trở lại thì các người cũng khó bảo toàn mạng sống’”.

Ngày 16/4/1946, tác giả Vương Vân Sinh (Wang Yunsheng) có bài đăng trên Đại công báo (Ta Kung Pao) tại Thượng Hải, đã viết: “Đêm khuya ngồi viết báo trong quan nội (chỉ miền tây Sơn Hải Quan), đọc những điện báo tới tấp gửi đến mà chân tay run rẩy, tim đập thành tiếng, trước mắt mờ ảo như có từng tia máu phun ra, mũi như ngửi thấy cả mùi khói thuốc súng… Chiến thuật tấn công là dùng dân binh xông pha lên trước, súng máy và đạn pháo thúc bách phía sau. Đội dân binh tiên phong ngã gục hết lớp này đến lớp khác, sau khi tiêu hao đáng kể hỏa lực của đối phương thì quân đội mới chính thức xông lên tác chiến. Xin hỏi đây là thứ chiến thuật gì? Tàn nhẫn và vô sỉ đến cùng cực.” (trích từ: “Cuộc chiến Trường Xuân tủi hổ”).

Trong hồi ký của Vương Uẩn Thụy (Wang Yunrui, 1910 – 1989), viên tướng cấp cao Quân Giải phóng từng tham gia vào cuộc chiến hỗ trợ Bắc Triều Tiên chống Mỹ có ghi lại, “Áp dụng theo cách cũ của cuộc chiến trong nước đối với chiến tranh Bắc Triều Tiên, chú trọng đặc biệt vào lực lượng tấn công hùng hậu tham chiến, lực lượng tấn công hùng hậu này chỉ thuần túy là nhân  lực (sức người), không phải là chiến thuật máy móc kỹ thuật mà đặc biệt là hỏa lực, như vậy thực tế đã trở thành chiến thuật biển người xông pha lên trước, làm số quân bị thương vong lên đến con số khủng khiếp…”.

Tuyết Mai

Theo TTVN

Nhìn lại trận chiến trên sông Bạch Đằng năm 938

ĐẠI TÁ ĐẶNG VIỆT THUỶ

Nhìn lại trận chiến trên sông Bạch Đằng năm 1288

Vua Lê Đại Hành với việc xây dựng và bảo vệ đất nước

Nghệ thuật trong bang giao quốc phòng của tổ tiên ta

LTS: Nhân kỷ niệm 1080 năm chiến thắng Bạch Đằng năm 938, Đại tá Đặng Việt Thuỷ, người chuyên nghiên cứu về lịch sử và nghệ thuật quân sự Việt Nam chia sẻ bài viết này.

Toà soạn trân trọng gửi đến cùng độc giả.


.

Cách đây tròn 1080 năm, trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Nam Hán lần thứ hai (năm 938), trận Bạch Đằng do Ngô Quyền chỉ huy là trận quyết chiến chiến lược, là cuộc đọ sức quyết liệt giữa dân tộc ta và giặc Nam Hán.

Đây là trận phục kích đường sông, có những nét rất độc đáo và có ý nghĩa to lớn trên nhiều lĩnh vực.

Bạch Đằng là một dòng sông không dài lắm, khoảng hơn 20 km tính từ thượng lưu nối với sông Đá Bạc đến cửa biển Nam Triệu. Tiếp tục đọc

Cuộc Chiến tranh Lạnh lần thứ hai

Nguồn: Richard N. Haass, “Cold War II”, Project Syndicate, 23/02/2018.

Biên dịch: Trần Văn Thắng | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Cuộc Chiến tranh Lạnh kéo dài bốn thập kỷ, xét về nhiều mặt thì cả khởi đầu và kết thúc của nó đều diễn ra ở Berlin. Tin tốt lành là cuộc chiến đó là cuộc chiến “lạnh”, phần lớn là do vũ khí hạt nhân đã đưa ra một thứ kỷ luật mà các cuộc cạnh tranh giữa các siêu cường trước đây không có, và vì Hoa Kỳ cùng với các đồng minh châu Âu và châu Á của nước này đã chiến thắng nhờ vào các nỗ lực chính trị, kinh tế và quân sự được duy trì liên tục khiến một Liên Xô dễ chao đảo cuối cùng không thể bì kịp. Tiếp tục đọc

Kịch bản cuộc chiến tranh Mỹ – Trung vào năm 2030

Xung đột Mỹ – Trung nếu bùng nổ sẽ chủ yếu diễn ra trên biển, nơi hải quân và không quân đóng vai trò quyết định.

Trong bối cảnh đó, Mỹ có thể bị kéo vào một cuộc xung đột quân sự trực diện với Trung Quốc vào năm 2030 khi lợi ích quốc gia và đồng minh châu Á của họ bị đe dọa, theo National Interest.

Chuyên gia quân sự Robert Farley cho rằng chiến trường tương lai giữa Mỹ và Trung Quốc nhiều khả năng sẽ nằm ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, nơi cục diện chiến trường phụ thuộc rất lớn vào tiềm lực hải quân và không quân. Tiếp tục đọc

Bản chất của chiến tranh và hòa bình

.
Dr. Motimer J. Adler

Thưa tiến sĩ Adler,

Giống như hầu hết mọi người, tôi cũng hoang mang trước tình trạng căng thẳng và khủng hoảng quốc tế hiện nay. Chúng ta không có vẻ đang có chiến tranh mà chúng ta cũng không có vẻ gì là đang có hòa bình. “Chiến tranh” là gì? Đây đang là thời chiến tranh hay thời hòa bình? Liệu “bình an dưới thế” có là một khả năng hiện thực cho loài người?

D.D.

Cách hiểu chiến tranh đơn giản và phổ biến nhất cho rằng là chiến tranh là tình trạng xung đột võ trang giữa các quốc gia. Do vậy, hòa bình là tình trạng hoặc giai đoạn không xảy ra xung đột võ trang gì cả. Theo cách nhìn này, Mỹ đã lâm chiến từ tháng 4. 1917 đến tháng 12. 1918. Rồi Mỹ có hòa bình cho đến tháng 12.1941 khi nó tham gia Thế chiến 2.

Nếu cách nhìn chiến tranh và hòa bình này là đúng, chúng ta hẳn đã có hòa bình từ ngày kết thúc Thế chiến 2 ngoại trừ vụ can thiệp vào nước Triều Tiên. Nhưng cũng ít người khẳng định rằng giai đoạn chiến tranh và hòa bình đơn giản là không áp dụng cho giai đoạn hiện nay được. Thực vậy, chúng ta ghi nhận đặc trưng thời kỳ này là thời kì chiến tranh lạnh, để phân biệt với chiến tranh nóng của việc trực tiếp cầm súng đánh nhau.

Nên quan điểm của chúng ta về chiến tranh phải được mở rộng để bao hàm được cả chiến tranh võ trang và các trận đánh ngoại giao, viện trợ kinh tế và tuyên truyền. Chiến tranh vẫn là chiến tranh, cho dù “nóng” hay “lạnh”. Cuộc tranh giành quyền lực và uy thế giữa các quốc gia lúc nào cũng xảy ra. Chỉ có phương tiện là thay đổi, và chuyện những phương tiện này sẽ là lực lượng võ trang, áp lực ngoại giao hay các phương cách phi bạo lực khác thì còn tùy tình hình. Tiếp tục đọc

Nước Mỹ sau nội chiến và bài học hòa hợp dân tộc

Tổng thống Abraham Lincoln

Nguyễn Hòa Bình (tổng hợp)

Tháng 4 của Hoa Kỳ là một ngày tháng đáng lưu ý của lịch sử. Cuộc nội chiến Nam Bắc Hoa Kỳ bắt đầu vào ngày 12 tháng 4-1861. Bốn năm sau vào ngày 9 tháng 4-1865, tướng Lee của miền Nam đầu hàng tướng Grant của miền Bắc…

Cuộc chiến tranh với hàng trăm trận đánh tại miền Ðông Hoa Kỳ trong trọn vẹn 4 năm đã làm cho quân hai bên chết 620 ngàn và hàng triệu người bị thương tích. Miền Bắc thắng trận, thống nhất đất nước, giải phóng nô lệ và hy sinh thêm vị anh hùng Mỹ quốc. Ðó là Tổng Thống Lincoln.

Trong trận đánh cuối cùng, quân miền Bắc chiếm được Richmond là thủ đô của miền Nam vào ngày 2 tháng 4-1865. Hai ngày sau Tổng Thống Lincoln của Hoa Thịnh Ðốn đến thị sát Richmond, bước vào dinh tổng thống miền Nam đã bỏ chạy. Tiếp theo là Tướng Lee đầu hàng ngày 9 tháng 4 và vào ngày 15 tháng 4-1865, Tổng Thống Lincoln bị ám sát chết.

Vị tổng thống thứ 16 trở thành vĩ nhân thống nhất đất nước và giải phóng nô lệ nhưng chỉ vui với chiến thắng chưa được một tuần lễ. Tiếp tục đọc