• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Trịnh Công Sơn và những linh cảm giấc mơ đời hư ảo

Trịnh Công Sơn được coi là một trong những nhạc sĩ lớn nhất của âm nhạc đại chúng, Tân nhạc Việt Nam với nhiều tác phẩm rất phổ biến. Nhạc của ông mang lại cho người nghe rất nhiều suy tư về một thời kỳ đầy biến động của đất nước. Độc giả Nguyễn Văn Chương muốn chia sẻ với bạn đọc một cách nhìn khác về nhạc phản chiến của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, mà theo bài viết phải gọi đó là “mơ ước” và “linh cảm” cho một tương lai đầy đau xót.

——————

Nhiều người đã viết về Trịnh Công Sơn. Người ta nhìn anh dưới nhiều góc độ khác nhau: Trịnh Công Sơn, một người ca thơ về Tình yêu, về xót xa phận người, về một quê hương chiến tranh tan rã, một nhạc sĩ chủ đạo dòng nhạc phản chiến…

Trịnh Công Sơn Tiếp tục đọc

Advertisements

Gửi những người Hà Nội đi xa

Pham Van

Bài thơ về Hà Nội viết tháng chạp năm 1972 của nhà thơ Phan Vũ, có lẽ đây là bài thơ hay nhất về Hà Nội .

Gửi những người Hà Nội đi xa

1 .
Em ơi! Hà Nội – phố!
Ta còn em mùi hoàng lan.
Ta còn em mùi hoa sữa.
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya?
Cọt kẹt bước chân quen.
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ.
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xép nhỏ…

Ta còn em chấm lửa
Điếu thuốc cuối cùng,
Xập xoè.
Kỷ niệm…
Một con đường
Một ngôi nhà
Khuôn mặt ai
Dừng trong khung cửa…
Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ
Không tên người,
Không tên phố.
Người gửi không tên.
Ta còn em chút vang động lặng im,
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố… Tiếp tục đọc

Ca khúc chúc mừng năm mới quá nổi tiếng đến mức… chẳng ai nhớ lời

.

Một khảo sát được thực hiện bởi chuỗi siêu thị lớn hàng đầu Vương quốc Anh – Sainsbury’s – đã cho thấy một tương lai “bất định” đối với ca khúc chào đón năm mới được yêu thích nhất trong thế giới phương Tây – ca khúc “Auld Lang Syne”.

Ở thời khắc giao thừa, người dân ở các quốc gia nói tiếng Anh thường lựa chọn nghe ca khúc “Auld Lang Syne”, nhưng theo khảo sát của Sainsbury’s, chỉ có khoảng 3% người dân Anh thuộc lời bài hát này.

Đa số những người được phỏng vấn đều chỉ có thể hát được một vài câu đầu, trong khi đó, 43% thanh niên thậm chí còn không thuộc nổi một câu hát nào trong ca khúc nổi tiếng nhất tại các quốc gia phương Tây mỗi dịp Giáng sinh – năm mới.

Ca khúc “Auld Lang Syne” là một ca khúc cổ, được viết lời bởi nhà thơ người Scotland – Robert Burns – hồi năm 1788, dựa trên phần nhạc của một ca khúc dân gian cổ xưa. Như vậy, tuổi đời của bài hát tính đến nay đã 230 năm. Tiếp tục đọc

BÀI THƠ, BÀI HÁT: MỤC HẠ VÔ NHÂN

.
Đây là một bài xẩm chợ theo phong cách world music với hai kiểu hòa âm phối khí khác nhau nhưng đều có điểm chung là đều có tiếng đàn nhị (đàn cò) và giọng hát của Ngô Hồng Quang. Quang là một nghệ sĩ đa năng, anh có thể hát, chơi đàn bầu, đàn nhị, bộ gõ…, sáng tác và hòa âm phối khí.

Mình thấy bài xẩm này hay có lẽ vì thích cách Ngô Hồng Quang thể hiện. Sau khi biết bài xẩm đó được phổ thơ của Nguyễn Khuyến (1835 -1909) thì mình có mong muốn tìm hiểu mọi thứ xung quanh bài thơ và bài xẩm để có thể hiểu được phần nào ý tứ mà người xưa muốn truyền lại.

Mục hạ vô nhân: mục – mắt, hạ – dưới, vô – không, nhân – người. Tạm dịch: Dưới mắt không thấy người. Đây là tâm tư của anh hát xẩm mù có nàng vợ xinh đẹp? Nếu đúng vậy thì tâm tư đó cụ thể như thế nào và có ẩn chứa một tâm tư nào khác nữa hay không? – Đây là điều mình đang tìm hiểu. Tiếp tục đọc

Silent Night

 

Tiếp tục đọc

‘Last Christmas’ – dấu ấn mùa Giáng sinh gợi nhớ George Michael

Ca khúc “Last Christmas” vang lên không chỉ đưa người nghe vào không khí lễ hội mà còn nhắc về mất mát của làng nhạc thế giới.

Ca khúc gắn với thành công của George Michael đã bán được 3,7 triệu bản trên toàn thế giới, được nhiều ca sĩ nổi tiếng hát lại như Taylor Swift, Ariana Grande, Good Charlotte… Tuy vậy, ca khúc ăn khách này chưa từng dẫn đầu bảng xếp hạng âm nhạc ở Anh vì thu âm với mục đích từ thiện và phát hành dưới dạng đĩa đơn quảng cáo.

Chuyện để nghĩ từ một bài hát: THƯƠNG CON VOI, THƯƠNG CẢ CHÚNG TA

.

Cách đây mấy năm, Ksor Đức gửi xuống một tấm ảnh anh đứng ở một vùng đồi trọc. Những gốc cây trơ nham nhở trãi dài như một cuộc tàn sát cao nguyên im lặng. Đức viết “rừng của bản làng giờ không còn gì”.

Ông trời – Giàng của người Tây Nguyên – chắc không nỡ hại con của mình, đất của mình. Mọi thứ chắc cũng không tự nhiên biến mất. Năm 2015, Tổng cục Lâm Nghiệp hé lộ một con số giật mình rằng chỉ trong 7 năm (2008-2014), diện tích rừng Tây Nguyên mất hơn 358.000 hecta, tức mỗi năm đã có ai đó “ăn” mất hơn 51.000 hecta rừng, gỗ quý, và có nghĩa là tiêu diệt luôn cả thảm thực vật và thú hoang trong khu vực đó. Tiếp tục đọc