• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

  • Advertisements

Cô gái nhảy và người ăn xin

Truyện rất ngắn của Vương Tú Phong (Trung Quốc)

Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp.

Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương.

Cô gái động lòng trắc ẩn, cho ông 10 đồng. Cô hỏi người ăn xin :” Mỗi ngày trừ lúc đi ăn xin thì ông làm gì?”

Người ăn xin nói: “Trang điểm”.

“Trang điểm?” Cô gái kinh ngạc :”Đi ăn xin mà cũng cần trang điểm sao?”

“Đúng vậy, tôi trang điểm, đánh phấn để già yếu hơn một chút, cùng khổ hơn một chút, như thế khiến người khác càng động lòng, thì tôi càng có thể xin được nhiều tiền hơn. Còn cô, ngoài lúc đi làm thì cô làm gì?”

Cô gái nói: “Trang điểm”.

Người ăn xin cũng gật đầu, nhưng không tỏ ra lạ lắm, vì ông hiểu, rất nhiều các công ty hiện nay đều bắt nhân viên của mình phải trang điểm, ông hỏi :”Cô làm ở đâu?”.

“Làm ở sàn nhảy. Tôi trang điểm để trẻ hơn một chút, cao sang hơn một chút, các khách sang trọng mới thích tôi, mới thưởng cho tôi nhiều tiền”.

Nghe cô gái nói vậy, người ăn xin lập tức móc 10 đồng ra trả lại.

Cô gái kinh ngạc hỏi :”Sao thế, ông không cần sao?”.

Người ăn xin nói :”Đúng vậy, không cần, vì đội ngũ của chúng tôi có nguyên tắc: Không được xin tiền của người cùng nghề”.


Ngẫm: Làm quan chức có cần phải trang điểm?

Nguồn: Bùi Quang Minh

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: