• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

CHÙM THƠ TẶNG CÁC NHÀ THƠ NHÂN CUỘC GẶP MẶT ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC

Trần Đăng Khoa

 

Tran-Dang-Khoa

QUA BORODINO

Trời lặng lẽ yên bình

Mưa tuyết bay lất phất

Người thắng với kẻ thua

Giờ đều thành bụi đất.

Bóng quạ chao nhao nhác

Trên chiến trường năm nao

Hoàng hôn rờn rợn cháy

Sắc lửa thời binh đao.

Đâu khói đạn chiến hào

Rừng bạch dương xao xác

Sắc trời huyền diệu Nga

Chụp xuống tàn quân Pháp

Những nỗi niềm khao khát

Bay mờ chiều tuyết giăng

Hay hồn người chết trận

Còn hiện về đây chăng?

Tuyết vẫn rơi không tiếng

Trắng muốt dưới gót giầy

Như chẳng hề có máu

Chảy đầm đìa nơi đây

Bao vinh quang muôn thuở

Bao máu xương một thời

Giờ thành trò tiêu khiển

Cho bầy trẻ con chơi…

1989

.

MATXCOVA MÙA ĐÔNG 1990

Rồi tất cả sẽ qua thôi, em ạ

Mọi sự kiện cũng sẽ qua, như mốt váy ngắn dài

Những trí tuệ thông minh rồi sẽ thành lẩn thẩn

Có vẻ đẹp nào không héo úa, tàn phai?
.

Thời gian vẫn đi lạnh lùng, khắc nghiệt

Có kiệt tác hôm nay, mai đã bẽ bàng rồi

Bao thần tượng ta tôn thờ cung kính

Mưa nắng bào mòn còn trơ lõi đất thôi
.

Ở nơi nào kia, chiến tranh đang gầm rú

Những quốc gia nào đang thay ruột đổi ngôi

Trái đất mỏng manh và đáng thương biết mấy

Trước những mưu mô toan tính của con người
.

Giữa thế giới đổi thay và tráo trở

Anh yêu em. Ta nào thiết gì đâu

Thôi đừng bận tâm về những gì sẽ tới

Chỉ biết lúc này ta đang ở bên nhau
.

Ta dạt vào đâu đây, niềm đắm say ngây ngất

Tuyết trắng muốt đầu mùa. Những đỉnh tháp uy nghiêm

Hãy im lặng cho làn môi run rẩy

Nói những điều huyền bí của thiên nhiên
.

Tất cả sẽ qua đi. Chỉ tình yêu còn lại

Tình yêu giữ cho ta mãi mãi là Người

Nếu thế giới này không còn tình yêu nữa

Thì biết đâu trái đất đã tan rồi…

1990
.

ĐẾN VAC NA NHỚ NA – DIM -HIT -MET

Tôi đứng bên này Hắc Hải

Bên kia là xứ sở Người

Na-dim Hít-mét ơi
.

Đất quê nhà, Người thương nhớ khôn nguôi

Vẫn khuất mù. Chỉ nước trời thăm thẳm

Đi đày là một nghề gay lắm *
.

Mảnh đất xưa, nơi Người đứng gọi con

Người chỉ nghe tiếng Người vọng lại

Giờ xập xòe những ô xanh, ô trắng

Bao người cha dắt con ra bãi tắm

Tiếng họ cười vang

Hắc Hải trôi qua và chẳng hề ngừng *
.

Phiến đá xưa, Người đứng nhớ quê hương

Tôi ngồi chơi với đàn chim biển

Những con sóng còn đây

Đã chia với Người nỗi đau biệt xứ

Đã hiểu cả những niềm tâm sự

Người chưa kịp nói thành lời

Tôi quỳ xuống, vội sờ vào mặt sóng

Để nhận ra Người

Na-dim Hít-mét ơi…
.

Tôi muốn được làm một con sóng nhỏ

Vỗ sang bờ bên kia

Khẽ chồm lên chân thềm đá nhà Người

Căn nhà ở Xtăm-bun

Con voi gỗ vẫn ôm Mơ-mét ngủ

Và nhà tù. Tuyết suốt đêm rơi..
..

Ơi mảnh đất cách chia

Mãi đến lúc chết rồi, Người mới được gặp lại

Cũng không phải Người đâu, chỉ là một con tàu

Con tàu mang tên Na-dim khẽ cọ mạn vào đất

quê hương xứ sở

Nghe nỗi sầu muôn đời thành sóng, vỗ trái tim đau

Hắc Hải trôi qua và chẳng hề ngừng *
.

Nhớ Na-dim, tôi lại về Hắc Hải

Tôi đi dưới vòm xanh, mênh mông nắng trải

Thấy nỗi đau xưa của Na-dim dường như vẫn

chưa tan

Khắp thế gian này

Bao quê hương còn cách chia, bao cha con

còn cách trở

Nên tiếng Người gọi con mãi mãi còn vang

– Mơ-mét!

Mơ-mét ơi!

Mơ-mét …

.

.
ĐÊM TRẮNG

.

Đêm trắng lạnh, có một người không ngủ

Nhớ quê hương mà chẳng thể trở về

Ngoài cửa sổ cây bạch dương biết thế

Trổ lên trời lặng lẽ đoá trăng quê…

1992

VỚI BẠN

Tặng bạn Văn

Nào ta cạn chén đi anh

Đời người mấy chốc mà thành cỏ hoa

Biết bao thành luỹ quanh ta

Nhắp đi, ngoảnh lại đã là khói sương
.

Nói gì đến chuyện văn chương

Cánh chim trong bão. Con đường không ga…

Cái thời ríu rít đã qua

Ngày mai còn lại biết là mấy ai?
.

Nhấp nhô toàn những thiên tài

Cuối cùng thơ vẫn ở ngoài tầm tay

Giữ gìn những gió cùng mây

Đã là mây gió thì bay về trời
.

Viết sao cho hết niềm người

Uống sao cho cạn nỗi đời đắng cay

Thì thôi còn một chén này

Rồi ra mỗi đứa lưu đày mỗi phương…

Matxcơva 2.1992
.

GỦI BÁC TRẦN NHUẬN MINH
.

Bỏ làng ra thành phố

Hai anh em thợ cày

Thân cũng như hoa cỏ

Hồn gửi vào gió mây
.

Người bảo bác theo Đỗ*

Em phải học Lý* thôi

Bác đã bay dưới đất

Em đành đi trên giời
.

Bác âm thầm chìm nổi

Cùng kiếp người lang thang

Em lông nhông bầu bạn

Với kiến đen chó vàng**
.

Bao nhiêu là giun dế**

Đã khiêng vác em lên

Tên tuổi em xủng xoảng

Những mõ ran trống rền…
.

Bác làm bông lau ngàn

Thả hồn vào hoang vắng

Khi buồn thì hát ca

Lúc vui thì im lặng
.

Em quẩy bầu trăng gió

Bác gánh bao nỗi người

Sóng đôi mà đơn độc

Đi mang mang trong đời***
.

Giờ thì em đã chán

Những vinh quang hão huyền

Muốn làm làn mây trắng

Bay cho chiều bình yên
.

Trả niềm vui cho cỏ

Trả nỗi buồn cho cây

Lại áo tơi nón lá

Ta về với luống cày
.

Đất trời thì chật hẹp

Làng quê thì mênh mông

Thung thăng em với bác

Ta cưỡi thơ ra đồng…

1998

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: