• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Mua tương lai cho trẻ & “Cô ơi! Em đã nhịn đói từ hôm qua tới nay rồi”

Mua tương lai cho trẻ

Tuần trước, tôi nhận được một lá thư tay, từ một phụ huynh ở nội thành Hà Nội.

Anh chia sẻ điều khiến tôi lặng người. Con trai anh, khi học lớp 8 đã nói với bố “mua giải cho con để được cộng điểm khi thi vào lớp 10”. Có bạn trong lớp của cháu đã được phụ huynh mua giải thưởng. Quá nửa học sinh trong lớp khi vào lớp 9, đã thuộc diện được cộng điểm khuyến khích bởi có giải trong các cuộc thi văn hóa, nghệ thuật…

Tôi đọc lá thư ấy cho PGS Văn Như Cương. Ông chau mày. “Giáo dục như thế thì chết”. Thầy bảo, trước đây cũng có phụ huynh nói nhỏ với thầy rằng, họ chỉ cần bỏ vài triệu sẽ mua được các giải văn nghệ, thể thao.

Hai mùa tuyển sinh vừa qua, mỗi năm trường Lương Thế Vinh, nơi thày Cương làm chủ tịch HĐQT, nhận được 4.000 hồ sơ, trong đó có 1.000 đạt điểm 10 tuyệt đối cả hai môn Toán, tiếng Việt suốt 5 năm tiểu học. Cứ 10 hồ sơ sẽ có 3 thí sinh được giải trong các cuộc thi văn hóa, nghệ thuật, thể thao… từ cấp trường trở lên.

“Tôi hoảng quá”, thầy bảo suốt từ khi đi học, đến lúc đi dạy rồi làm quản lý trường, thầy không thấy học bạ nào được 10 điểm tuyệt đối như thế. Các học sinh thi đỗ vào hệ THCS của trường Lương Thế Vinh các năm trước, được đánh giá có chất lượng tốt hơn học sinh xét tuyển đỗ vào, cũng hiếm hoi đạt 10 điểm Văn, Toán trong 5 năm tiểu học.

PGS Văn Như Cương bàn, rằng Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trương “cấm thi” để giảm tải học tập, thi cử cho học sinh. Tuy nhiên, việc nhiều phụ huynh “luyện” cho con tham gia nhiều cuộc thi để cộng điểm khác, nếu thực chất là học sinh thi, thì còn vất vả, căng thẳng hơn thi tuyển một lần.

Một người chị từng chia sẻ với tôi rằng, đồng hành với con qua các cuộc thi học sinh giỏi thành phố, thi tiếng Anh qua mạng… mới thấy con vất vả như thế nào. Mọi lúc, mọi nơi và gần như tất cả thời gian con dồn vào việc nhớ từ, luyện thi… Có hôm nằm lên giường ngủ với mẹ, con còn bật dậy vào bàn ngồi học vì nghĩ ra điều gì đó hay ho cho bài luận của mình. Đó là chưa kể khi học đội tuyển, các môn khác trên lớp đã được thầy cô “ngầm” cho con không phải học nhưng vẫn sẽ cho kết quả cao.

Bệnh thành tích và nỗi ám ảnh khoa cử, tưởng được dẹp bằng cơ chế xét tuyển, cuối cùng lại trầm trọng thêm. Và việc bọn trẻ tự gồng lên thi thố cho đạt các thứ thành tích này, dù đã là bi kịch, vẫn còn là một điều may mắn. Trong một số trường hợp, lũ trẻ thậm chí có thể được giáo dục rằng thành tích là thứ có thể “chạy” được.

Có phụ huynh kể rằng ở lớp con, có bạn không biết bơi nhưng lại được giải bơi, không biết chơi cầu lông nhưng có giải cầu lông. Tôi không tưởng tượng được rằng những ông bố bà mẹ ấy, sẽ nói gì với con để giải thích về cái giải này. Tôi cũng đoán được điều gì sẽ diễn ra trong đầu đứa trẻ, cũng như là bạn học của chúng, khi tiếp nhận hành vi ấy. Chúng sẽ xấu hổ với bạn bè? Hay là chúng sẽ thích, vì chúng là trẻ con? Chúng chưa thể hiểu hết được ý nghĩa của việc tự vượt qua chính mình.

Dù trạng thái tâm lý nào, nó cũng sẽ mang tính giáo dục mạnh, sẽ ảnh hưởng đến sự hình thành nhân cách của các cháu sau này.

“Thật đáng xấu hổ khi các cháu mới 14-15 tuổi đã phải tận mắt chứng kiến tiêu cực trong giáo dục… khi những gia đình có tiền đi mua giải được cộng thêm điểm. Điều này sẽ là vết nhơ theo các cháu trong suốt cuộc đời, nhất là trong độ tuổi hình thành nhân cách” – lá thư của vị phụ huynh kia viết. Anh dường như thực sự bức bối, vì đã đề tên thật, địa chỉ, và cả trường lớp của mình trong một bức thư tố chuyện chạy giải, gửi cho báo chí.

Cơ chế xét tuyển và ưu tiên thành tích ngoại khóa khi xét tuyển, có thể là một mô hình tiên tiến của phương Tây. Nhưng có lẽ sẽ còn nhiều chi tiết phải cân nhắc lại trong bối cảnh xã hội Á Đông nặng nề truyền thống khoa cử; và sự thiếu minh bạch.

Bản thân những đứa trẻ nghĩ sao về điều đó? Tôi nhìn thấy những khuôn mặt buồn, đứng tựa vào thang máy của mấy học sinh được cha mẹ đưa tới lớp học thêm tiếng Anh buổi tối trong tòa nhà đang sống. Và tôi thầm nghĩ, mình sẽ chỉ làm gì, dù là chơi hay học, để con mình thấy vui.

Quỳnh Trang

Nguồn: vnexpress

————————————————-

“Cô ơi! Em đã nhịn đói từ hôm qua tới nay rồi”

Dân trí – Đó là lời mở đầu trong lá đơn xin nghỉ học của Giàng Seo Sảng – học sinh lớp 1A, Trường tiểu học Nguyễn Bá Ngọc (xã Quảng Hòa, huyện Đắk Glong, tỉnh Đắk Nông) gửi đến cô giáo chủ nhiệm Lê Thanh Kim Huệ vào những buổi cuối cùng năm học 2016-2017.

 >> Giáo viên lấy tiền lương mua gạo cho học sinh ăn
 >> Hũ gạo tình thương nâng bước trò nghèo

Hôm ấy, cô Huệ phải dành ra 15 phút đầu giờ, xuống tận chiếc giường nơi Sảng đang nằm để hiểu rõ tình hình. Có lẽ, đó là lần đầu tiên, sau rất nhiều lần đặt chân đến “khu nội trú” của học sinh, cảm giác của cô Huệ lại nghẹn ngào, khó tả đến như vậy. Trong căn phòng chật hẹp, bám đầy bùn đất và thiếu ánh sáng, hai học trò của cô đang nằm thều thào trên giường. Ngay lúc đó, cô chỉ kịp định thần, rồi tức tốc chạy đi mua bành mì và mấy gói mì tôm về pha cho học trò đang trong cơn đói lả.

Xót xa những bữa cơm nội trú

Sảng là 1 trong gần 70 học sinh của Trường Tiểu học Nguyễn Bá Ngọc phải ở nội trú vì nhà cách xa trường hơn 20km. Hàng tuần, em được bố mẹ gửi gạo, rau và một ít cá khô kèm theo mấy chục ngàn để ăn uống sinh hoạt. Bữa cơm của em chủ yếu chỉ là cơm với canh bí, cá khô kho mặn. Những ngày cuối tuần, khi trong người không còn đồng nào, cá khô, canh bí cũng trở thành món ăn “xa xỉ”, các em chỉ có thể tìm tới gói mì tôm, pha chế để làm canh ăn chung với cơm.


Bữa cơm nội trú chỉ có cơm trắng và rau xào, nước mắm

Bữa cơm nội trú chỉ có cơm trắng và rau xào, nước mắm

Theo thầy La Minh Tuấn, hiệu trưởng Trường Tiểu học Nguyễn Bá Ngọc, hàng tuần em Sảng được gia đình chu cấp gạo và tiền nhưng do mới học lớp 1, còn đang độ tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” nên số tiền bố mẹ cho, em chỉ tiêu trong một hoặc hai ngày đầu tuần. Những ngày sau đó, do không còn tiền, em phải đổi gạo để mua thức ăn nên mới xảy ra chuyện “nhịn đói từ hôm qua tới nay” và “xin cô giáo gọi điện cho bố mẹ mang gạo và thức ăn ra cho em”.

Giống như Sảng, cuộc sống nội trú của Phùng A Sử, học sinh Trường tiểu học Bế Văn Đàn (xã Quảng Hòa, huyện Đắk G’Long) cũng khó khăn, thiếu thốn không kém. Cậu học trò lớp 5 năm nay vừa tròn 15 tuổi, là người lớn tuổi nhất nên cậu trở thành anh cả trong căn nhà nội trú với 11 đứa em không cùng họ hàng. Hàng ngày, sau giờ học, cậu học sinh người H’ Mông này phải đảm đương việc cơm nước cho mấy đứa nhỏ còn lại.

Hơn 11h trưa, Sử mới chạy một mạch từ trường về đến nhà. Quăng vội chiếc cặp sách xuống giường, Sử lao ngay xuống bếp nấu cơm để chiều còn kịp đi thi. Quệt ngang dòng mồ hôi đang chảy cay xè mắt, Sử cho biết: “Tất cả chúng em đều ở xã khác đến đây học nhờ, nhà cách trường hơn 15km nên phải mượn nhà dân để ở, cuối tuần bố mẹ mới lên đón. Trong số 12 người đang ở đây, em được bố mẹ gửi cho nhiều tiền và gạo nhất, mỗi tuần là 3kg gạo và 30 ngàn”.


Hết gạo, hết thức ăn, hết tiền nhiều em phải ăn mì tôm cầm cự đến cuối tuần

Hết gạo, hết thức ăn, hết tiền nhiều em phải ăn mì tôm cầm cự đến cuối tuần

“Với số tiền và gạo ấy, chúng em phải ăn tiêu làm sao cho đủ từ thứ hai đến thứ sáu. Hàng ngày chúng em góp tiền, gạo nấu cơm chung. Bữa cơm cũng chỉ có rau và nước mắm, còn nếu trong tuần có bữa nào ăn trứng thì cuối tuần phải mua mì tôm về làm canh hoặc đi xin thức ăn của các bạn nhà khác”, Sử nói vẻ ngượng ngùng.

Là người có nhiều năm gắn bó với ngôi trường vùng cao Quảng Hòa, thầy Nguyễn Quang Trung, giáo viên Trường THCS Quảng Hòa không biết bao nhiêu lần xót xa trước bữa cơm của học sinh nội trú.

Thầy bảo: “Có lần vào đúng bữa trưa, tôi đi qua nhà nội trú của học sinh. Thấy tụi nhỏ đang xúm nhau lại chỗ chậu nước nên tôi chạy lại xem, không ngờ rằng, chúng đang làm thịt chuột để ăn. Một lần khác, tôi vào tận bếp, xem những nồi cơm của tụi nhỏ, nồi cơm vẫn còn nguyên nhưng đã mốc xanh, mốc đỏ. Vì không có thức ăn nên chúng nấu cơm rồi để đó. Nhìn cảnh ấy chẳng giáo viên nào mà cầm lòng nổi”.

Thiếu ăn, thiếu cả chỗ ở

Ngoài những thiếu thốn trong bữa ăn khiến nhiều học sinh phải nhịn đói đến trường thì học sinh xã Quảng Hòa còn thiếu cả chỗ ở. Hiện nay có khoảng hơn 100 em học sinh của cả ba trường đang ở khu “nội trú” tự phát, tức là phụ huynh các em tự thuê hoặc mượn nhà dân để các em trọ học. Trong số học sinh nội trú này, phần lớn là các em học từ lớp 1 đến lớp 5.

Sử là anh cả trong nhà nên đảm nhận luôn việc nấu nướng cho các em
Sử là anh cả trong nhà nên đảm nhận luôn việc nấu nướng cho các em
.

Theo thầy La Minh Tuấn, gần 70 học sinh đang ở nội trú đều là học sinh dân tộc H’ Mông, nhà ở tận khu vực Suối Phèn (cách trường ít nhất 22km). Những năm trước, khi chưa có nhà xây kiên cố thì nhà trường phải dành một khoảng đất trong khuôn viên để các học sinh ở Suối Phèn tự dựng lều trọ học. Cách đây 2 năm các em được một đoàn từ thiện xây hỗ trợ 6 phòng bán trú, bây giờ chuyển thành nơi ở thường xuyên của 68 em.

Mỗi căn phòng rộng 12 m2 được bố trí kê 4 chiếc giường tầng. “Phòng nhìn chật chội vậy thôi nhưng cũng đủ cho 12 em trong một phòng, hai em ngủ chung một giường vẫn được. Từ ngày có nhà xây kiên cố, mấy căn nhà tôn cũ được chuyển thành nơi nấu ăn và nhà tắm. Tuy nhiên do không có điện, các em vẫn phải sử dụng củi đế nấu nướng, ngoài giờ học ở lớp, học ngoài giờ, các em còn dành thời gian đi nhặt củi” – thầy Tuấn chia sẻ thêm.


Vì không có phòng, Chư phải kê chiếc giường ngay cạnh bếp

Vì không có phòng, Chư phải kê chiếc giường ngay cạnh bếp

Trong khi đó, hơn 30 học sinh Trường tiểu học Bế Văn Đàn, THCS Quảng Hòa phải mượn lại 3 căn nhà tái định cư của người dân trong xã làm nơi trọ học. Mỗi căn nhà rộng khoảng 20m2 vừa là chỗ ở, vừa là bếp của ít nhất 8 học sinh.

Bên trong căn nhà nội trú của Phùng A Sử, những bức tường đã bong tróc hết vôi vữa, nhiều chỗ cáu bẩn bám thành lớp dày. Nhà có hai phòng nhưng có tới 12 học sinh (cả nam, nữ) nên Mùa Thị Chư (học sinh lớp 5) cùng hai bạn khác phải ngủ dưới bếp và lối ra vào nhà vệ sinh. “Ngày mới tới đây, anh chị làm cho em một chiếc giường bằng những thân lồ ô đập dập, bên trên trải một chiếc chiếu đã rách tả tơi. Bên dưới này là nơi để sách vở, quần áo, củi và xong nồi”, vừa nói, Chư vừa chỉ tay xuống gầm giường nơi em đang ngồi.


Căn nhà nội trú được mượn của xã là nơi ở của 8-12 em học sinh nam nữ

Căn nhà nội trú được mượn của xã là nơi ở của 8-12 em học sinh nam nữ

Thầy Đỗ Ngọc Khanh, Hiệu trưởng Trường THCS Quảng Hòa cho biết, với hơn 90% hộ nghèo, xã Quảng Hòa là địa phương có nhiều hộ nghèo nhất tỉnh Đắk Nông, việc học hành của con em trong xã vì thế cũng gặp nhiều khó khăn. Cả ba trường đóng chân trên địa bàn xã đều hy vọng, trong thời gian tới sẽ lập được khu bán trú để các em được hưởng chế độ bán trú qua đó có điều kiện đến đời sống ăn ở, học hành của các em hơn.

Theo UBND xã Quảng Hòa, ngoài học sinh trong xã, tại ba trường này có cả học sinh từ Thác 4 (thôn Phú Vinh, xã Quảng Phú, huyện Krông Nô) đến học nên các em phải xin ở nhờ trong các nhà tái định cư của xã. Tuy nhiên, do nhiều học sinh thuộc diện di dân tự do nên không có hộ khẩu tại địa phương. Mặc dù các trường đều thuộc diện vùng 3, nhưng chế độ cho các em hầu như không được nhận vì các em có mỗi giấy khai sinh.

Dương Phong- H’Dơng

Nguồn: dantri

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: