• Schubert’s Greatest Hits

  • Lần cuối cùng bạn làm việc tốt là bao giờ?

Hoa đồng quê

Truyện ngắn của Nghiêm Lương Thành

Ở cái nhà này, nó là kẻ làm người ở. Ngoài con Minu, chẳng ai chuyện trò với nó.

Tên nó là Hoa. Nghe cộc. Quê một cục.

Cái họ thì đã đành, bố nó không thể tự ý đặt ra cho nó được. Nhưng sao chỉ là Hoa mà không phải là Diệu Hoa, Anh Hoa, Thùy Hoa, Dạ Hoa, Hoa Hoa hay Anh Anh, Chi Chi, Mi Mi, Ly Ly… như vẫn nghe đám trẻ con ở cái phố xếp này gọi nhau?
.

Minh họa của Trung Dũng

Một cục là nhà quê. Hai cục giở lên mới thực tỉnh thành. Hai là mức sàn. Nào có phải khổ công tu dưỡng lâu dài hay tốn kém gì cho cam, chỉ thêm nhõn một chữ vào tờ khai sinh sẽ được ngay cái tên có âm kép và, vì thế, hoàn toàn phớt bỏ luôn giai đoạn quá độ, tiến thẳng từ nhà quê âm lịch âm u ảm đạm lên thành phố dương lịch thời thượng long lanh huy hoàng. Có thể những cái tên biêng biêng, bay bay, phê phê, bốc bốc, yêu yêu, phim phim, nghe lanh canh như tiếng bát đĩa made in China va vào nhau trong các loại bồn rửa inox made in Vietnam ấy chưa được các dự án xóa đói giảm nghèo phổ cập đến tít tận những nơi nhà quê xa xôi nghèo khó. Hẳn bố mẹ nó mong khi lớn lên nó sẽ là một cô gái nết na, hiền hậu, sáng dạ, xinh xắn và, nói cho gọn, như một bông hoa mọc giữa đồng quê yêu dấu vậy.

Nhưng mong là một chuyện, còn thành tựu lại là một chuyện. Tàu hỏa có khoảng cách bánh xe 1,4 mét có đi được trên đường 1,2 mét không? Khoa tâm lý đổ tại tư chất, khoa tử vi thì quy cho số mệnh, nhưng luân hồi luận lại nhìn nhận vấn đề trên cơ sở gieo nhân ở kiếp trước mà chính bộ nhớ của đương sự đã bị xóa hoàn toàn bằng một loại thực phẩm tinh xảo có tên là Cháo Lú.

*

Nó cúi xuống nhìn bộ áo quần nhầu nhĩ của mình rồi bật cười, tự giễu: đẹp nhỉ. Nếu không sạch sẽ thơm nắng thì chắc đã bị bà chủ đuổi việc rồi.

Một lần, chính bà ấy đã quẳng cho nó liền lúc hai bộ cánh và bảo: “Mày… ăn với mặc, quê ơi nà quê, nàm xấu mặt tao. Thay bộ này vào rồi vứt hết những thứ của khỉ kia đi”. Thấy nó ngần ngại, bà mới giải thích xuất xứ: “Dào ôi, nỡm ạ, của cháu nội tao đấy. Nó sangỐtchâyna (Australia) với bố mẹ nó rồi. Bây giờ không mặc đến nữa”.

Nó nhìn bà. Mặt bà nghiêm quá. Nó sợ. Nó ôm mớ đồ lút cút đi vào nhà tắm.

Dừng lại trước tấm gương to đùng, nhìn đứa con gái gầy guộc, ngơ ngơ trong gương, nó tự nhủ: “Thật… chẳng oan”. Nó đưa tay vòng ra phía sau vai, vắt cái đuôi sam ra phía trước, nắn nắn, vuốt vuốt mấy cái rồi chợt nhớ ra chính cái bím tóc chỉ được gội qua quít bằng mấy quả bồ kết kẹ này đây, mấy hôm trước, ở chợ đấy thôi, đã làm cho mấy cô thời trang trán ngắn chân dài đã phải cùng lúc nhất tề buông chùng cả mấy bộ mặt không ngừng căm hờn ai đó mà tranh nhau đưa tay vuốt ve, mà xuýt xoa tá hỏa, mà thèm thuồng, mà ước ao. Sao ấy nhỉ? Chắc là mấy cô ấy sướng quá, giống mấy người khách của ông chủ, cứ nằng nặc đòi ăn rau khoai lang luộc chấm mấy tương… rau không được mưa, chát xít mà cứ khen nức nở mãi. Nhưng kiểu gì thì cũng cứ phải tuân cái lệnh của bà chủ đã. Và khi nhìn lại mình trong gương với bộ đồ lạ, Hoa vô cùng ngạc nhiên nhận ra nó trông còn quê hơn cả lúc trước. Nó cảm thấy bộ đồ màu hồng nõn cổ rộng ngoác, có nhiều rua ren nhằng nhịt kia như cánh hoa lạc mùa, như tiếng hát véo von lảnh lót cất lên từ căn nhà có người ốm nặng. Và, tự dưng, mảnh lưng bé nhỏ của nó oằn xuống… dường như có cả một gánh nặng khoai lang đang đè lên đôi vai mảnh khảnh dưới lần rua ren bông tơ nõn nường kia.

Mặt nó đỏ dừ. Nghĩ đi nghĩ lại chẳng ra được cái gì, nó bèn tặc lưỡi, mặc lại bộ cũ, rồi rón rén đi đến chỗ bà chủ, thưa với bà rằng nó không quen mặc lòe xòe như thế. Với lại, mặc thứ này vào nó sẽ không làm việc nhanh được mà cái màu hồng nõn lại chóng bẩn, giặt tốn xà phòng lắm…

Sao nó dám phụ cả nòng tốt của mình chứ? – Bà chủ sa sầm – Dân chủ quá chớn, nộntùng phèo. Nối đâu ra, đầy tớ nại dám cãi giả cả nhà chủ chứ? Bà thì bà cứ cho mày tạch thì mày mới biết thân! Ấy là tức máu lên thì bà căm phẫn mà thầm tư luận ra như thế, chứ, thực cái lương tâm thời đại minh bạch, bà cũng phải chịu là con bé có lý. Thời buổi Thạch Sanh thì ít, Lý Thông Lý Toét Xã Xệ… thì nhan nhản ngoài ngõ như tiến sỹ trong mùa bổ nhiệm; thuê đâu cho ra một con bé mặt mũi nhẹ nhõm, sáng sủa, thật thà, mau mắn, sạch sẽ, tinh ý, chăm chỉ, được việc mà tối không ngủ lại nhà mình với cái giá giời ơi đất hỡi, dưới cả mức bèo bọt như thế? Thế là bà đành ấm ức thực hành cái đức nhẫn đã từng được nghe giảng bao lần trên chùa, chẳng thua kém gì cánh thảo dân thời IT sơ khởi luôn chủ động nín nhịn, cười tươi như hoa mọc trong chậu xi măng mỗi khi có công có việc phải đến cửa công nhà quyền, cốt sao cho được việc mình.

Ngặt một nỗi, mà điều này lại rất bất lợi cho cái đứa ở gái kia: bà rất dễ nổi quặu với những gì liên quan đến sách vở chữ nghĩa. Mới hôm rồi, thấy con bé đang ngồi bên chân cầu thang, mắt hau háu dán vào một cuốn sách, cạnh chân nó là Minu, con chó bé bỏng như cục bông nõn đang dụi mõm ngủ ngon lành, bà mới hầm hầm giật lấy thì té ra đó là cuốn Lịch sử lớp năm. Bà phẫn nộ quẳng toạch cuốn sách xuống đất:

– Rỗi việc thì bật tivi nên mà xem thời sự cho nó nành, cho mở mang đầu óc, chứ, kẻ nàmngười ở gì mà nhơn nhớn xí xớn, cứ xểnh ra nà y như rằng mắt nại dán vào những sách với vở. Từ rày tao cấm hẳn!

Con bé hãi quá, mặt tái dại, khổ sở:

– Bà ơi, cháu phải bỏ học, lúc làm thì quên đi, nhưng lúc rảnh việc nghĩ đến sách cháu thấy nhớ lắm. Bà thương cháu. Cháu xin bà cho cháu đọc… chỉ vào những lúc rỗi việc như thế này cho đỡ nhớ thôi ạ.

– Thần kinh phân niệt à! – Bà cố đè nén bản thân, điều tiết âm lượng, chỉ rin rít lên qua kẽ răng – Nhìn xem, cả cái đời này, người ta chỉ thèm những cái… đáng thèm, chứ có ai nại ra đến nông nỗi thèm cả đọc sách bao giờ. Mày tưởng những đứa có bằng cấp cao nàchúng nó đều thèm đọc sách chắc?

– Ơ, cháu thấy trẻ con thành phố đứa nào cũng đi học suốt từ sáng đến khuya mà. Có cả nhiều người nhớn nữa… như bác Quang hàng xóm, con bác ý nhớn đã đi làm rồi mà lúc nào cháu cũng thấy tay bác ý cầm quyển sách dầy bẫm có in hình ông Tây không có tóc ngoài bìa.

– Rõ ngu quá là ngu con ơi – Đến đây, bà bèn thương cảm, lắc đầu giảng giải – Cái ngữ đọc nhiều thì có ai ưa… đến cái xe tã tượi cũng chẳng có nổi mà đi. Đấy, mày xem…

Vừa lúc ông chủ lững thững đi xuống cầu thang. Chừng như nghe được khúc hội thoại, khuôn mặt ông bỗng chuyển sang trạng thái thẫn thờ, miệng lẩm bẩm mông lung, không hiểu nói với bà chủ hay với nó: “Đúng là cũng có khối đứa học mà không cần trường lớp thật. Quả thực chúng là những đứa biết nhiều, sống không phạm pháp, nhưng thằng nào cũng chơi kiểu lưng ngay vai thẳng, mắt không trông ngang, chân không te tắt. Thằng nào cũng lắm ý kiến… đồng ý là chúng cũng… biết làm việc, nhưng có đứa nào ra đếch gì đâu… chưa mưa đã ướt mặt, chưa nắng đã rát đầu. Nói thế có sai không nhỉ?”

Ai mà biết được ông ấy nói sai hay đúng. Kệ. Nó chẳng nói gì, đứng đực ra nhìn con Minu vẫn ngủ tít thò lò.

*

Ở cái nhà này, ngoài con Minu, nó chẳng thể chuyện trò với ai bao giờ.

Bao nhiêu buồn khổ, lo lắng và ước ao của mình, con bé chỉ có thể chia sẻ với Minu. Mỗi lần nó thủ thỉ với Minu, cái mặt câng câng của con chó cứ ngước lên, cái đuôi ngoáy tít, đôi mắt nhớn nhác, bốn chân cứ rậm rà rậm rịch như đùa rồi cuối cùng nhảy tọt vào lòng con bé, chờ được vuốt ve. Chẳng phải riêng con bé, ngay đến các bậc long trọng như ông bà chủ, rồi lịch sự thơm tho như những ông bà thớ lợ lưng còng đầu cúi cóm róm đến chơi nhà, chẳng ai là không quý hóa con Minu. Sinh nhật Minu tháng trước, có một ông tóc bóng choang, đen nhức còn mừng cả tiền cho Minu nữa đấy. Bà chủ, không hiểu nghĩ thế nào, ghé tai bảo nó lấy một sợi dây buộc vào hai đầu cái bút bi, quàng qua cổ con chó rồi gấp đôi tờ giấy bạc, vắt qua cái bút bi như phơi chăn ấy. Cũng đúng thôi, tiền người ta mừng sinh nhật Minu thì là của Minu; bà chủ cũng thật là người đàng hoàng phân miêng. Thế rồi, ngoảnh đi ngoảnh lại, trên cái bút bi lủng lẳng trước cổ con Minu, chẳng mấy chốc đã bộn lên cả một xấp giấy bạc, đủ cỡ đủ màu. Còn Minu ta thì cứ lăng xăng đi lại, thỉnh thoảng lại ưỡn ngực ra, tỏ vẻ rất khoái chí với cái vật trang điểm mới mẻ, sột soạt, êm ái và sặc sỡ ấy.

*

Bà chủ đã cấm nó đọc sách. Đành phải nghe thôi. Nếu không, gặp lúc bà đang khó ở, cái kết cục đuổi việc lúc nào cũng lơ lửng đâu đó sẽ ập ngay xuống đầu. Lúc ý lấy đâu ra tiền… Đành rằng các cô giáo dạy nó ở trong quê đã bảo nhau gom góp, lo đỡ cho một phần tiền thuê nhà hàng tháng và bệnh viện đã cho bố nó chạy thận mà không phải trả tiền, nhưng vẫn cần tiền cho thuốc thang và chi tiêu cho những gạo nước củi lửa điện đóm… của hai bố con nữa.

Mấy hôm nay, tay thì làm mà đầu óc nó cứ như để chỗ nào. Có chủ ý gì đâu, vậy mà chẳng hiểu sao, trong đầu nó cứ hiện lên cái dáng hình gày guộc đen đúa của bố đang nằm trong một cái buồng thấp tè, lợp bằng những tấm phibờrô ximăng trộn sợi amiăng, được gọi là nhà thuê trong cái xóm chạy thận ấy. Không biết bố còn mệt như tối hôm trước không. Cái bô nhựa nó để trên mặt chiếc ghế đẩu đặt ở cuối giường để bố có thể tự lấy mà không phải cúi người, không biết đã đầy chưa. Hôm trước, thấy cái bô gần đầy, bố định bê đi đổ, loạng choạng thế nào mà ngã dúi vào góc tường, may mà nó vừa về đến nơi. Nó vừa mếu máo, vừa cố dìu bố lên giường. Nó biết, bố thương nó lắm. Bố chỉ muốn đỡ đần cho nó, được tý nào hay tý ấy.

Buổi tối, bố con ngồi ăn cơm, chợt nhận ra bố gác đũa, ngẩng lên, thấy bố ngồi im, đang lặng lẽ nhìn nó, hai giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên đôi má hốc hác xanh xạm. Bố đặt bàn tay gầy guộc lên đầu nó, nhẹ vuốt như sợ nó đau, miệng lầm rầm: “Bố chẳng ra gì con ạ. Bố chỉ làm khổ thân con gái bé bỏng của bố. Giá mà…”. Nó quay sang, đưa tay lên ấp vội lên miệng bố. Bụng nó thắt lại như có người cầm ruột mà rút. Nhìn khuôn mặt đen sạm, gò má hốc hác, cặp mắt sáng hiền hậu của bố, nó thấy tủi thân quá. Nó ngả người, nép vào lòng bố, nấc lên. Bố nó vòng cánh tay khẳng khiu, ấp lấy đứa con bé bỏng, bàn tay cuống quít vỗ về. Nó thấy giọt nước mắt nóng hôi hổi từ má bố nhỏ xuống trán mình. Nó cảm thấy hơi ấm từ người bố, qua chiếc áo màu cỏ úa cũ kỹ, đang dào dạt truyền sang người nó. “Bố ơi, bố thương con… bố phải khỏi bệnh, bố không được bỏ con. Đến ngày bố khỏi hẳn, bố con mình sẽ về nhà bố nhỉ. Bố lại đi làm đồng. Con lại đi học thật ngoan thật giỏi. Rồi con sẽ làm bác sỹ chữa bệnh cho bố cho mà xem”. “Ừ, nhất định như thế. Bố phải sống để thấy con gái bố trở thành một nữ bác sỹ giỏi giang xinh xắn chứ. Nín đi con, nào…”.

*

Tết đến, nó không được nghỉ vì nhà chủ đông khách lắm. Công việc của nó trong những ngày này chủ yếu là bưng bê các thứ từ buồng bếp sang phòng khách và ngược lại. Việc thật nhẹ nhàng nhưng sao nó thấy mỏi chân quá chừng.

Từ hôm trước, trong nhà đã hết thuốc. Bố nó mệt lắm, không ăn uống gì, cũng không tự ngồi dậy được nữa. Tay mân mê cái vỏ hộp thuốc nó vẫn giữ để làm mẫu mỗi khi phải đến cửa hàng thuốc Tây mà nước mắt lưng tròng. Nó đã thuộc bệnh của bố. Nó biết, nếu uống loại thuốc này, bố sẽ nhanh chóng hết được cái mệt lả. Có lần, bác sỹ bảo nó: “Nếu không có thứ thuốc này, chỉ mấy hôm sẽ rơi vào tình trạng suy trụy”. Lần túi, thấy chẳng được bao nhiêu. Nhìn quanh gian buồng, thấy chẳng còn gì đáng giá.

Buổi sớm, nó đã liều lĩnh hỏi bà chủ xin ứng trước tháng tiền công. Mặt bà sa sầm. Bà không nói gì, đi vào bếp mở tủ lạnh, miệng lẩm bẩm: “Mày nà cô thần ám nhà tao đấy à? Vừa sớm mồng một ra…”.

Lúc bưng đĩa hoa quả lên phòng khách, nó thấy một ông nhỏ nhẹ, dịu dàng mừng tuổi cho Minu một lúc bao nhiêu là tiền: “Mừng minu hay ăn chóng lớn này, biết vâng lời này”. Rõ ràng nó trông thấy ông ấy nhét vào cái túi gấm màu đỏ đeo trước cổ Minu, cứ sau mỗi chữ “này” là một tờ năm trăm nghìn. Vừa lúc nó đang tròn mắt ngỡ ngàng thì ông khách ngẩng lên nhìn nó, đôi quai hàm bạnh ra, nhẹ vằn lên mấy thớ thịt. Hình như do dự một chút, rồi ông ấy lại rút tiếp ra hai tờ năm mươi nghìn, chìa trước mặt nó:

– Mừng tuổi cho mày này.

Đúng là nó đang cần tiền ghê gớm, nhưng ở quê nó không ai mừng tuổi nhiều đến thế bao giờ. Ngót một yến gạo đấy chứ bỡn. Nó thấy sợ. Mặt ngẩn nghệt, nó ngơ ngác giấu tịt hai bàn tay ra sau lưng, cái đầu lắc lắc bấn rối. Thấy ông khách trở nên lúng lúng, bà chủ đưa mắt sang nó, cười dịu dàng:

 

Minh họa của Thúy Hằng

– Ông đã cho thì xin ông đi con. Đừng để ông bị sái cả năm.

Nó càng bối rối. Bà chủ khẽ nhíu mày. Thế là nó buộc phải đưa hai tay ra mà đỡ lấy hai tờ bạc màu nâu tím. Nó biết tính bà chủ. Nó hiểu cái nhíu mày kia lắm. Một cơn giông đổ ụp xuống đầu nó ngay sau khi khách ra về là cái chắc. Nhưng đã thế, sao bà chủ lại gọi nó là con chứ? Nghe lạ lắm. Người lớn cứ hay bị làm sao ấy! Nếu tận mắt trông thấy, chắc chắn thằng Xứng sẽ bảo IC của bà bị ẩm cho mà xem.

Việc này làm nó nhớ đến Xứng, đứa bạn đánh giày, ông Bụt hộ mệnh của nó. Chính Xứng, thằng bé đánh giày tháng cho gia đình này, đã xin cho Hoa vào làm chân giúp việc cho ông bà chủ, giúp nó thoát được cái cảnh xách ấm đi bán rong nước chè tươi trước cửa bệnh viện, thoát được cái nắng chang chang, mặt mũi đỏ gay, mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà tiền kiếm được chẳng đáng là bao.

Giờ này chắc Xứng đang vui lắm. Nó về quê ăn Tết từ hôm hai mươi chín. Qua Tết, xuống tỉnh, thế nào nó cũng có quà cho Hoa. Lần nào Xứng về nhà xuống mà chẳng thế. Nhưng giá mà không phải là Tết, Xứng vẫn ở đây nhỉ. Nó nhẩm tính: cộng tiền trong túi với tiền vừa được mừng tuổi, vẫn còn thiếu non nửa nữa mới mua được thuốc cho bố. Sớm nay, bố hốc hác hơn nhiều, chỉ ăn được mấy thìa miến dong. Bột canh cũng hết rồi. Mắt nó nhòa đi.

Nó đi sang buồng bếp, rán mấy cái đùi gà và lấy cái bánh chưng từ lò vi sóng ra bày lên bàn. Đứng ngẩn ra một lúc, nó lấy chai dầu ăn đổ một ít vào vạt áo rồi đi ra chỗ ông bà chủ tạm thời đang không có khách:

– Mời ông bà vào ăn sáng ạ – Nó xòe vạt áo ra – Cháu vô ý để dầu ăn đổ vào áo. Cháu xin phép chạy ù về nhà thay rồi sang ngay ạ.

– Rõ đoảng – Bà chủ rên lên xin xít – Thế có giết người ta không chứ. Nhanh lên. Hôm nay nhà nhiều khách đấy.

Nó chạy vội ra cổng, lao thẳng về nhà. Bố vẫn nằm mê mệt. Nó gọi, nhưng bố chỉ khẽ mở mắt. Nó hâm vội tí miến, múc ra lưng bát con, thổi rối rít rồi xúc cho bố. Bố không hé môi, cái đầu có vẻ muốn làm một cử động từ chối. Nó mếu máo: “Bố ơi, bố cố ăn đi”. Nó lay người bố. Nó sờ mặt bố. Bố nó vẫn thế. Rồi, bỗng dưng, như có ai châm vào người, nó đặt cái bát xuống, lao qua cửa, chạy như điên như dại về phía hiệu thuốc Tây. Ngày Tết, cửa hàng nghỉ bán. Nhưng cửa nhà vẫn mở. Nó xộc vào chỗ chủ nhà đang tiếp khách, chìa tiền và cái vỏ hộp thuốc lem nhem ra:

– Cô ơi, cô bán cho cháu thuốc này với.

– Tết nhất cũng phải để cho người ta nghỉ ngơi một chút chứ – Cô chủ hơi cáu nhưng cố kiềm giọng – Thôi, đưa xem nào.

Con bé đưa cả cái vỏ hộp thuốc và tiền cho cô chủ. Cô liếc nhìn tên thuốc và cau có đếm mớ tiền lẻ.

– Thế là thế nào? Còn thiếu đến hơn nửa tiền của người ta!

– Cháu chỉ xin nhận đủ thuốc cho bố cháu đủ dùng hôm nay.

– Không được, loại thuốc này đã mở ra là khó bảo quản lắm. Hỏng thì ai chịu cho tao?

– Cô ơi, cháu xin cô. Ngày mai cháu sẽ đem tiền đến lấy nốt ạ.

– Con này dai quá. Vừa sớm mồng một…

– Cô ơi, cháu xin… cháu lạy cô… bố cháu mệt lả từ hôm qua…

Con bé nấc lên, nước mắt nhòe nhoẹt, không nói được nữa. Chừng như động lòng, bất giác, người khách cho tay vào túi áo khoác. Nhưng bàn tay ấy dừng lại giữa chừng, do dự một lát, rồi lại rút ra hẳn:

– Chị à… cứ giải quyết cho con bé đi. Chắc nhà nó cũng đang túng.

– Ôi, anh mới ở nước ngoài về nên mới… nghĩ ra thế. Thời buổi này… chúng nó gạt xi nhan bên phải nhưng lại rẽ sang trái, chẳng biết thế nào mà lần. Mới mấy hôm trước, cũng có một thằng ranh con đến đây, nói y như đứa này. Tôi mới cho nó cầm cả hộp thuốc về, bảo hôm sau đem tiền đến trả nốt cũng được. Ai ngờ, chả thấy quay lại. Mãi sau mới biết, lúc sai đi mua thuốc, mẹ nó đưa đủ tiền, thế mà nó lại diễn trò nước mắt đau thương, mếu máo lừa tôi, rồi đem tiền chui vào quán internet mua thẻ, chơi game online. Bây giờ chúng nó diễn khéo lắm cơ, chẳng trách nhà hát kịch vắng như chùa Bà Đanh – Quay sang con bé, cô chủ hiệu thuốc nói tiếp – Thôi, tiền trao thì cháo múc. Có đủ tiền thì quay lại. Đi đi cho tao tiếp khách. Tết nhất thế này thì đến xúi quẩy cả năm.

Thấy không thể lay chuyển được người bán thuốc, như đứa mất hồn, con bé chạy quýnh về nhà ông bà chủ. Thật may, ông bà đang tiếp dở một đợt khách. Bà bước ra, bảo nhỏ: “Cứ ở phòng bếp ấy, lúc nào cần tao gọi”.

Nó bước vào bếp, rửa vội đám bát đĩa ông bà chủ vừa tranh thủ ăn sáng. Xong việc, không biết làm gì, nó ngồi xuống bên cái bàn ăn. Mặt ghế như có lửa. Vừa ngồi xuống nó đã bật đứng lên. Nó đi ra phía ngoài, rồi không biết làm gì, lại đi vào phòng bếp. Loanh quanh hồi lâu, cho đến khi đột nhiên con Minu xộc vào, cái đuôi ngoáy rối rít, quấn xoắn lấy con bé. Bế con Minu lên, bàn tay nó vô tình chạm phải cái gì trơn lạnh. Nó cúi xuống, thảng thốt: ôi, máu! – Nó rụt tay lại, nhìn: tay nó chẳng làm sao. Đấy chỉ là màu của cái túi gấm thôi. Nhìn cái túi gấm đầy lè những tiền là tiền, nó giật thót người. Toan đặt con chó xuống đất và xua ra ngoài, nhưng không hiểu thế nào, một tay nó vẫn ôm lấy con Minu, tay kia vẫn tiếp tục vuốt vuốt lên bộ lông bờm xờm mềm mại của con chó. Không biết ngồi như thế trong bao lâu. Mặt tái nhợt, nó thấy tim mình đập thùm thụp, toàn thân cứng đơ, lạnh toát, mồ hôi trán rịn ra chảy thành vệt hai bên thái dương.

Đột nhiên, nó hít một hơi thật sâu, rồi, đưa bàn tay vào miệng cái túi gấm, lôi ra một mớ phong bì cùng những đồng tiền giấy nhựa trần trụi, lộn xộn nháo nhào như một mớ nộm. Nhặt vội lấy mấy tờ, nó cắm đầu chạy một mạch đến hiệu thuốc Tây, để lại sau lưng con Minu đang thích thú thả sức nô nghịch, vờn chộp, vò ngoạm trong mớ nộm tung tóe tơi tả và sặc sỡ ấy.

*

Hơn mười giờ tối, nhà đã vãn khách. Trong buồng bếp ông chủ đang ngồi bên bàn ăn, rung đùi đọc tờ trình xin xây dựng một sân golf nào đó. Còn bà chủ, mặt nặng như chì, vừa cho xúc xích vào chảo vừa gầm gừ:

– Đầy tớ gì cái ngữ ấy. Cái đồ vô cảm, cái đồ vô kỷ cương, cái đồ vô đạo đức… cái mồm lúc nào cũng cao mã leo lẻo như rồng như phượng. Đầy tớ nhận cơm nhận tiền của chủ thì phải chí thú, phải chuyên tâm hết lòng mà lo cho chủ chứ, đằng này chỉ nhong nhóng trốn việc, cứ thấy cái lợi là mặc xác thằng chủ con chủ. Cái ngữ…

Nghe bà chủ bức xúc, ông chủ mới ôn tồn:

– Bà cũng nên thông cảm cho nó. Sinh ra trong một gia đình nông dân không có văn hóa, không có nền nếp, không được giáo dục tử tế thì được như vậy cũng là tốt lắm rồi. Thôi, để thư thả rồi tôi bảo ban cho nó hiểu. Nếu bảo mà nó không chuyển thì cũng chẳng nên nể nang, tìm đứa khác khá hơn thay vào là được. Đời này có bao giờ thiếu người tử tế hẳn hoi, lo gì không tìm được.

Đột nhiên Minu vọt ra cửa sủa nhặng lên, cái đầu chúi xuống, cái mông chổng lên, cái đuôi ngoáy như chong chóng. Ông bà chủ cùng quay ra, thấy con bé hai tay túm lấy vạt áo, đầu cúi xuống, đang từ từ tiến vào phòng bếp.

– Đi đâu giờ này mới dẫn xác về? – Bà chủ nổi giận.

– Bà ơi – Ông chủ kiềm chế vợ – Giờ này mọi khi nó cũng đã về nhà nó rồi mà.

– Nhưng mà suốt từ buổi trưa đến giờ.

Con bé, đầu vẫn cúi, khẽ khàng nói:

– Cháu xin lỗi ông bà.

– Từ trưa đến giờ, khách ra khách vào cứ bấn ngợp cả lên, việc gì cũng đến một tay tao. Chưa kể, chó với má, không ai trông, nôi cả mớ tiền trong túi ra, bới nộn vầy vò giẫm đạp dã man tơi bời như thế mày xem có phải tội với kho bạc nhà nước không? Cũng còn phúc, tiền nhựa, chỉ bị nhầu chứ chưa rách tờ nào.

– Vâng, đúng là tại cháu đấy ạ. Bà đừng đánh Minu mà tội nghiệp. Chính cháu lôi tiền trong túi ra đấy ạ.

– Mày, mày… nôi… ra nàm gì? – Bà chủ thất thần.

– Cháu lấy hai trăm nghìn.

– Có còn không?

– Cháu tiêu rồi ạ. Cháu xin ông bà trừ vào tiền công tháng này của cháu.

– A, con này giỏi. Nại đem tiền đi đú đởn với mấy đứa ôsin mất nết phải không?

– Không phải thế đâu ạ. Bây giờ ông bà phạt thế nào cháu cũng xin chịu ạ. Chỉ xin đừng đuổi việc cháu.

– Chỉ được cái nỏ mồm. Không biết xấu hổ à? Đi với tao ra công an ngay bây giờ.

– Dạ, cháu đã khai với công an cả rồi ạ.

– Náo toét! Nếu đúng thế, họ lại không gô cổ nại ngay ấy à, còn về được đây hẳn?

– Cháu không dám nói dối bà. Mới đầu cháu cũng nghĩ giống bà nhưng không biết làm sao họ lại không bắt cháu. Họ bảo đã tự thú ra như thế thì cứ về trình bày với nhà chủ. Việc này chỉ nên giải quyết trong nhà với nhau.

Nghe đến đấy, bà chủ trố mắt, miệng cứng đơ. Ông chủ đứng dậy, đi vào buồng ngủ, nhấc điện thoại, lặng lẽ bấm số. Lúc sau bà chủ mới cất được lời:

– Thì cũng phải nói cho tao biết tại sao mày nại nàm như thế chứ.

– Cháu xin bà… cuối tháng… cháu xin bà trừ vào tiền công ạ.

– À, nó còn quanh co. Đi với tao ra công an. Ở đấy, xem mày có giấu giếm được không.

Vừa lúc, ông chủ từ trong buồng đi ra.

– Bà đừng cật vấn nó nữa – Ông quay sang con bé vẫn còn đang thút thít, kín đáo dúi vào túi áo nó mấy tờ giấy bạc – Khuya rồi. Về đi. Bố con đang mong đấy.

Con bé vẫn thút thít, cúi đầu chào ông bà chủ và xoay người bước ra phía cổng nhà.

– Ông còn bao che cho nó – Bà chủ vẫn cằn nhằn – Nhưng mà nạ nắm… nhìn vào mắt nó, tôi cảm thấy trong nòng nó như có gì mãn nguyện ấy. Sao nại trơ tráo đến thế chứ…

– Cảm giác của bà đúng đấy, nhưng trơ tráo thì không phải… Tôi vừa gọi điện cho công an khu vực. Ngồi xuống rồi tôi kể cho mà nghe.

– Nhưng rồi ông cũng phải bảo ban điều hay nẽ đúng cho cái đầu nó sáng ra mới được.

– Cái đầu… ai cơ?

Ông chủ lẩm nhẩm, khuôn mặt chùng xuống, ưu tư…

Nguồn: daibieunhandan (Báo quốc hội)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: